Tuyết Trọng Sơn

12

20 

 

Tiêu Chỉ Đao khoanh tay đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn ta: 

 

"Ngươi có bản lĩnh và dũng khí hơn người, dám đội danh bất hiếu để tố cáo loạn thần tặc tử, trẫm không bằng ngươi." 

 

Giọng nói của ngài mang chút tự giễu, cùng với một tia mệt mỏi khó nhận ra. 

 

Tim ta khẽ chấn động, lập tức hiểu được ý tứ của ngài. 

 

Ngài muốn ta giúp ngài giải quyết vấn đề khó khăn mang tên Thái hậu. 

 

Ta liền cúi mình hành lễ, cung kính đáp: 

 

"Bệ hạ là minh quân, thấu hiểu nỗi lòng nhớ con của Thái hậu. Thần nữ nguyện đưa Bình Nam Vương đến Thọ Khang Cung gặp Thái hậu, để làm trọn tấm lòng của người mẫu thân yêu con." 

 

"Thôi được, dù sao ngươi cũng từng làm vợ phu quân với hắn vài ngày. Mẫu hậu không muốn gặp trẫm, chắc sẽ rất sẵn lòng gặp ngươi. Vậy ngươi thay trẫm đến thăm mẫu hậu đi." 

 

Ngài khép mắt lại, dường như không muốn đối mặt với những rối ren trước mắt nữa. 

 

Ta lĩnh mệnh rời đi, cấm quân lập tức đưa Bình Nam Vương – lúc này đã thoi thóp – vào cung, chuẩn bị đến Thọ Khang Cung. 

 

Cao công công, tổng quản nội đình, tất tả chạy theo sau, trên mặt nở nụ cười nịnh bợ: 

 

"Sợ rằng Huyện chủ không tìm được đường, để lão nô đưa người đi." 

 

Ta khẽ gật đầu, không từ chối thiện ý của ông ta. 

 

Dọc đường đi, tường thành cao ngất, tường đỏ ngói vàng, nhà cửa chạm trổ hoa lệ, nhưng khắp nơi đều toát lên sát khí nghiêm nghị. 

 

Vừa bước vào Thọ Khang Cung, ta đã nghe thấy giọng nói sắc bén của Thái hậu: 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận