Tuyết Trọng Sơn

13 (Hết)

Nhớ lại những vinh hoa phú quý của kiếp trước khi giờ đây tay trắng, thà không nhớ còn hơn. 

 

Nàng ta sáp lại gần ta, bất ngờ hét lên một tiếng chói tai: 

 

"Ngươi là Lâm Tuyết Trọng!" 

 

"Sao ngươi vẫn còn sống? Ngươi lẽ ra phải bị đám dân lưu vong róc thịt từng nhát một rồi! Ngươi cũng trọng sinh rồi sao?" 

 

Cú giật mạnh của nàng khiến ta loạng choạng, suýt ngã xuống đất. 

 

Nàng chỉ tay vào ta, ánh mắt đầy căm hận: 

 

"Là ngươi! Là ngươi đã cướp đi tất cả của ta! Là ngươi khiến ta trở thành bộ dạng thê thảm thế này!" 

 

"Vương gia đâu? Ngươi đã làm gì Vương gia của ta? Trả Vương gia lại cho ta!" 

 

Ta khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo, giọng nói như băng giá: 

 

"Chẳng phải tỷ luôn lo sợ mình không thể sinh con, Tiêu Kinh Dự sẽ tìm người khác hay sao?" 

 

"Ta đã thay tỷ triệt sản hắn, tiễn hắn lên đường rồi. Như vậy, cho dù làm ma, hắn cũng không thể tìm được người nữ nhân nào khác. Tỷ có thể yên tâm rồi." 

 

Từng lời từng chữ như những con d.a.o sắc nhọn, không chỉ g.i.ế.c người, mà còn g.i.ế.c luôn trái tim người ta. 

 

Vừa dứt lời, lưỡi d.a.o sắc bén của ta đã đ.â.m thẳng vào tim nàng. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận