“Nói thì dễ lắm.”
“Ngày tháng còn dài, bản cung sẽ chờ xem thanh kiếm của ngươi rốt cuộc đủ sắc bén .”
Đây là…
Ta và Sở Tầm , đều thấy trong mắt đối phương sự mừng rỡ cuồng nhiệt.
“Còn lui xuống?”
Hoàng hậu xoa xoa thái dương.
“Nhìn hai đứa các ngươi là đau đầu.”
Khi bước ngoài là chính ngọ, ánh nắng chiếu xuống ấm áp.
Vừa rẽ qua góc tường cung.
“Cố Thanh Từ.”
“Hử?”
Ta đầu kéo mạnh một vòng ôm.
“Sở Tầm, buông … …”
“Không ai!”
Sở Tầm vùi đầu hõm cổ , giọng trầm trầm.
“Khi nãy cô còn tưởng nàng định bỏ cuộc.”
Tim chợt chua xót, thấy buồn .
Ta giơ tay vỗ một cái lên gáy .
Ta là ‘chân hán t.ử’ thì lời giữ lời chứ!”
“Không, là ‘chân nương t.ử’.”
Sở Tầm khẽ , nắm tay về phía Đông cung.
“Cô sẽ lập tức đến Lễ bộ, bảo bọn họ chọn hết ngày lành tháng .”
“Dù là tháng sang xuân năm tới, tóm càng sớm càng .”
Ta gật đầu.
“Được.”
ý nơi khóe môi dần nhạt .
Mi mắt giật liên hồi.
Chuyện … thật sự thể thuận lợi đến ?
22
Quả nhiên giống hệt như dự đoán.
Thừa tướng ch.ó cùng rứt giậu, xúi giục Ngự sử dâng sớ.
Nói chuyện giả nam trang khi xưa cùng tướng sĩ trong quân ăn chung ở chung, danh tiết tổn hại, phẩm hạnh bất chính, khó thể mẫu nghi thiên hạ.
Bên ngoài náo loạn long trời lở đất, còn ở Đông cung gặm lê.
Đám lão già .
Nếu , bọn họ thể yên triều đường mà động môi múa mép ?
Quả thực hoang đường!
Mấy lời đồn kéo dài bao lâu thì nổ tung .
Triệu Dần Trụ ngay mặt bá quan văn võ, chỉ thẳng mũi tên Ngự sử cầm đầu mà mắng xối xả.
“Nói năng hồ đồ!”
“Cố tiểu tướng quân ở lều riêng, tính là loại danh tiết tổn hại gì?”
“Đám phế vật chỉ động môi như các ngươi, nếu Cố tướng quân liều mạng phía , các ngươi còn mạng mà đây nhai lưỡi ?”
Một trận mắng khiến tên Ngự sử tức đến ngất xỉu tại chỗ.
Ngay đó, mấy vạn tướng sĩ liên danh dâng sớ.
Khi vạn dân tán và huyết thư đưa kinh thành, cả triều đình đều câm như hến.
Ai còn dám thêm một câu?
Nói nữa là lạnh lòng ba quân tướng sĩ.
Tối đó, Sở Tầm trở về.
Hắn kéo mặt, từ xuống quan sát kỹ càng.
“Nhìn gì?”
Sở Tầm bỗng , nhéo nhéo mặt .
“Hôm nay Triệu Dần Trụ cái khí thế , còn tưởng với nàng gì đó.”
Ta lúc mới hiểu đang nghĩ gì.
Vừa buồn tức, đ.ấ.m một cái.
“Hắn là sống c.h.ế.t của !”
“Ừ, .”
Sở Tầm bắt lấy tay , đặt lên môi hôn một cái.
“Có thể nhiều thật lòng che chở như .”
“Tiểu tướng quân của cô, quả nhiên là nhất.”
Ta khựng , cong môi .
“Đương nhiên.”
“Cũng xem là ai trúng.”
Sở Tầm bật khẽ, cúi đầu mổ nhẹ lên môi một cái.
“Da mặt , cũng là dày nhất thiên hạ.”
23
Ngày đại hôn, trống chiêng vang trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-quan-hoa-ra-la-nu-nhi/8.html.]
Hai bên đường chen kín bách tính, kéo cổ họng hô lớn:
“Cung tiễn tướng quân xuất giá!”
Ta trong kiệu, mà hốc mắt nóng lên.
Hoàng đế cũng phá lệ uống ít rượu.
“Phụ hoàng hôm nay… vui quá ?”
Ta nhịn lẩm bẩm.
Sở Tầm ghé sát bên tai , giọng mang ý :
“Cô cũng vui.”
Ta cong môi, gì.
Trước khi động phòng, thấy một tràng sảng khoái, tiếp đó là giọng phụ đầy cẩn trọng.
“Bệ hạ… lão thần hoảng sợ…”
“Cố khanh , trẫm cả đời … đắc ý nhất hai chuyện.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Một là cưới Hoàng hậu.”
Hoàng đế vỗ vai phụ bốp bốp.
“Còn chuyện thứ hai…”
“Chính là tìm cho thái t.ử một nàng dâu như Thanh Từ!”
Tim giật thót.
Rồi Hoàng đế hạ thấp giọng.
“Trẫm và Hoàng hậu mong suốt ba năm, cuối cùng cũng mong đến hôm nay.”
Ba năm?
Đầu óc chút choáng váng.
Hóa khi Bắc Cương, ngài phận nữ nhi của .
Hóa là Đế hậu liên thủ trêu đùa?
Ta còn đang chấn kinh hồn.
Dải lụa đỏ trong tay bỗng siết c.h.ặ.t.
Sở Tầm ghé gần, hạ giọng: “Còn ngẩn gì?”
“Chúng nên động phòng , Thái t.ử phi.”
24
Trong tân phòng, nến đỏ cháy rực.
Sở Tầm vén khăn trùm đầu lên.
Bốn mắt .
Hắn mặc một hỉ phục đỏ thẫm, nơi đuôi mày khóe mắt đều là vẻ đắc ý giấu nổi.
“Xem phụ hoàng quả thực vui.”
Hắn xuống đối diện , rót hai chén rượu hợp cẩn.
Ta nhận lấy chén rượu, nheo mắt.
“Chàng cũng sớm phụ hoàng mẫu hậu chuyện ?”
Sở Tầm cong môi .
“Cô cũng là đến ngày thỉnh chỉ mới .”
“Nếu phụ hoàng thật sự , mặc nhiên cho cô giữ nàng ở Đông cung? Lại chậm chạp trị tội nàng?”
Cũng .
Sở Tầm thêm gì, chỉ chằm chằm.
Ánh mắt như móc câu.
Ta tự nhiên khẽ động đậy:
“Nhìn cái gì?”
“Nhìn Thái t.ử phi của cô.”
Hắn bỗng nghiêng tới, hai tay chống hai bên, vây trong lòng.
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai .
“Cố Thanh Từ.”
“Giờ lễ thành .”
Ngón tay khẽ vuốt ve má , giọng trầm thấp khàn khàn.
“Bây giờ cả thiên hạ đều nàng là của cô.”
Tim hụt mất một nhịp.
Ta đưa tay túm lấy cổ áo , kéo mạnh.
Chóp mũi chạm .
Ta ghé sát môi , nhấn từng chữ:
“Giờ cả thiên hạ cũng , là của .”
Sở Tầm khựng .
Sau đó bật khẽ, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên.
“Phải, của nàng.”
“Đời đều là của nàng.”
Rèm đỏ buông xuống, che kín một phòng xuân sắc.
Còn những chuyện nghị luận triều đường cùng mưu tính lòng …
Mặc kệ .
- Hoàn văn -