Mãi đến khi khỏi Đông Cung mới dừng .
“Cố Thanh Từ, ngươi giỏi thật đấy.”
“Cô mới thượng triều sớm một buổi, ngươi cùng uống rượu ăn thịt?”
16
Ta hất tay , nheo mắt .
“Ngài ở kinh thành thì chuyện ở Bắc Cương?”
Thân hình Sở Tầm khựng .
Ánh mắt lảng tránh, trời đất, nhất quyết .
“Cô… cô là Binh bộ Thượng thư .”
Ta khoanh tay .
“Nếu Binh bộ đến cả chuyện Triệu đại ca một bài thơ cũng ghi chép, thì đám văn thư sớm mệt c.h.ế.t .”
“Ngài cài tai mắt bên cạnh ?”
Sở Tầm lùi về một bước, cổ đỏ bừng.
“Không ! Tuyệt đối !”
“Vậy ngài giải thích cho rõ.”
Sở Tầm há miệng, bỗng vỗ tay một cái.
“Cô suýt quên mất!”
“Phụ hoàng… truyền lời bảo cô đến Ngự thư phòng bàn chính sự, cô đây.”
Nói xong bỏ chạy.
“Sở Tầm, ngài cho !”
Ta tức đến dậm chân.
Chạy? Rõ là tật giật !
Nghĩ bụng nhất định tìm lúc hỏi phụ chuyện , tới hoa viên.
Thấy bóng áo đỏ nơi góc rẽ, khựng bước.
Bốn mắt .
Tống Hoài Nguyệt sững một thoáng, c.ắ.n môi, bỏ .
“Tống cô nương, xin dừng bước!”
Ta vội chạy tới, dang tay chặn nàng .
“Xin , chuyện năm đó là .”
Tống Hoài Nguyệt ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.
“Ta đợi ngươi ba năm, kết quả ngươi với chỉ là một hiểu lầm?”
“Ngươi nghĩ… một câu xin là xong ?”
Không khí đông cứng mấy giây.
Ta cũng bảo nàng đợi.
lời thể .
Dù vì lý do gì, lỡ ba năm thanh xuân của , chính là khốn nạn.
“Xin …”
“Ta bảo ngươi đừng nữa!”
Tống Hoài Nguyệt nhắm mắt , khi mở , đáy mắt hiện lên một tia châm biếm.
“Có điều Cố tiểu tướng quân quả thật cao tay.”
“Nữ cải nam trang lăn lộn giữa đám nam nhân bao nhiêu năm, đến cả Thái t.ử điện hạ cũng ngươi mê hoặc đến thần hồn điên đảo.”
“Bản lĩnh , trong khuê phòng như bọn mấy đời cũng học nổi.”
Ta nhíu mày: “Ta với điện hạ…”
“Đủ !”
Tống Hoài Nguyệt lạnh một tiếng, lướt qua .
“Đừng gì mà tình nữa.”
“Dù cũng chẳng ai cũng đơn thuần như . Sau cứ chờ mà xem.”
17
Đợi đến khi trăng treo giữa trời, Sở Tầm vẫn về.
Không vì Tống Hoài Nguyệt mà trong lòng bỗng thấy bực bội khó hiểu.
Ăn mấy miếng no.
Mơ mơ màng màng, cảm thấy bên giường một bóng đen đó, còn mang theo mùi rượu nồng nặc.
Ta lập tức tỉnh hẳn, giơ chân đá mạnh tới.
Cổ chân một phen nắm c.h.ặ.t.
“Sở Tầm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-quan-hoa-ra-la-nu-nhi/6.html.]
Nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, rõ đôi mắt đỏ ngầu .
“Ngài bệnh ? Nửa đêm giả ma dọa , buông tay!”
Sở Tầm chẳng những buông, ngược còn nghiêng đè xuống, đầu ngón tay vuốt ve phần xương nhô ở cổ chân .
“Triệu đại ca…”
Hắn khàn giọng: “Gọi thiết như , thấy ngươi cũng gọi cô một tiếng ca ca?”
Mặt lập tức nóng bừng.
Vừa thẹn giận, dùng chân còn đá tới.
“Ngài phát điên vì rượu gì thế! Đó là cách xưng hô khi còn trong quân, huống hồ với chỉ là bằng hữu!”
Sở Tầm dễ dàng tránh cú đá của , áp sát gần.
“Bằng hữu?”
“Bằng hữu mà về kinh vội vã đến Đông cung tìm ngươi?”
Ta tức đến nghẹn, hai tay chống n.g.ự.c đẩy .
“Ngài tư cách gì quản ? Chẳng ngài cũng cưới Lâm Nhược Tuyết ?”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Động tác của Sở Tầm đột ngột khựng .
Ta còn kịp phản ứng, cổ tay giữ c.h.ặ.t, ép lên đỉnh đầu.
Sở Tầm nghiến răng, ch.óp mũi gần như chạm mũi .
“Cô khi nào sẽ cưới nàng ?”
Hơi thở nóng bỏng.
Tim đập như sấm: “Mọi đều như …”
Bốn mắt .
Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng hô hấp gấp gáp của cả hai.
Ánh mắt Sở Tầm từ mắt chậm rãi trượt xuống, cuối cùng dừng môi .
Yết hầu khẽ chuyển động.
“Cô…”
Hắn bỗng buông tay, lảo đảo lùi hai bước.
“Cô chút say .”
Ma xui quỷ khiến thế nào, dậy kéo lấy tay áo .
Giật nhẹ.
“Sở Tầm.”
“Ngài chỉ chút gan đó thôi ?”
18
Sở Tầm khựng , đầu chằm chằm .
“Cố Thanh Từ.”
“Ngươi đang gì ?”
Lòng bàn tay mồ hôi.
Ta buông , ngược còn siết c.h.ặ.t hơn một chút.
Bên tai ngoài tiếng tim đập như trống dồn, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, câu trả lời.
Ta nuốt khan, giọng run: “Sở Tầm, ngài… thích ?”
Không khí c.h.ế.t lặng.
Sở Tầm gì, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Ngay khoảnh khắc , trời đất cuồng.
Bóng tối ập xuống, cho kịp phản ứng, nụ hôn mang theo mùi rượu mạnh mẽ ép xuống.
Không chạm khẽ thôi.
Mà là mang theo ba năm đè nén, tủi hờn, như công thành chiếm đất.
Đầu óc trống rỗng, bản năng đẩy .
khi tay chạm tới n.g.ự.c , trở tay túm lấy cổ áo , đáp trả nụ hôn .
Nụ hôn quá dài.
Cho đến khi gần như nghẹt thở, mới rốt cuộc tách .
Sở Tầm tựa trán trán , thở dốc kịch liệt, ánh nước trong mắt vẫn tan.
“Bây giờ còn cần hỏi nữa ?”
Chân mềm, lên tiếng.
“Có tiền đồ thật.”
Hắn khẽ , vòng tay ôm ngang lưng .
Cả hai vẫn mặc nguyên y phục, xuống.