Mã trường Tây Sơn?
Trước đây và Sở Tầm thường lén trốn đến đây, vì tranh xem ai cưỡi ngựa giỏi hơn mà thể chạy suốt cả ngày.
Hai con tuấn mã chuẩn sẵn.
Xuống xe, Sở Tầm xoay lên ngựa, nhướng mày:
“Luật cũ?”
Ta nhận lấy dây cương, gọn gàng lên ngựa.
“Được, ai thua thì nướng thịt.”
Lời còn dứt, phi .
“Cố Thanh Từ, ngươi chơi !”
Sau lưng vang lên tiếng gầm tức tối.
Gió rít bên tai, cây cối hai bên vùn vụt lùi .
Chạy ba vòng xong, ghìm cương ở đích, Sở Tầm đến , hất cằm.
“Thái t.ử điện hạ, nhường nhé!”
Sở Tầm mồ hôi đầy đầu.
Trong mắt vẻ bực bội khi thua, ngược còn ánh lên một tia sáng.
“Được.”
Hắn nhảy xuống ngựa, ném dây cương sang một bên.
“Cô nướng cho ngươi.”
Ta chống cằm, một thái t.ử đường đường chính chính xổm đất lật thịt xiên.
Cảnh tượng , lâu lắm mới thấy .
“Cho.”
Một cái đùi thỏ xèo xèo mỡ đưa tới mặt .
Ta khách khí nhận lấy, c.ắ.n một miếng lớn.
“Phi phi phi!”
“Sở Tầm, ngài bỏ nhiều muối thế, định mặn c.h.ế.t ?”
Sở Tầm mặt đen trừng .
“Còn kén cá chọn canh, ăn thì trả cô!”
Nói đưa tay tới giành.
Ta nghiêng né tránh: “Đã đưa còn đòi !”
“Không chê mặn ? Đưa đây!”
Hai lập tức quấn lấy .
Ta tay chân cùng dùng sức chống , giữ c.h.ặ.t cổ tay , cả đè xuống.
“Trả cho cô.”
“Ta !”
Hơi thở quấn lấy .
Ta và từ nhỏ đ.á.n.h đến lớn, nhưng lúc , tim bỗng nghẹn .
Ta hoảng hốt đẩy , thẳng dậy.
“Cái đó… thật cũng mặn lắm.”
Sở Tầm cúi đầu tiếp tục nướng thịt, chỉ là khóe môi cong lên, tâm trạng trông vô cùng .
Chúng đến tận hoàng hôn.
Rồi sóng vai cỏ, gối tay bầu trời đêm.
“Sao ở Bắc Cương sáng hơn ở đây.”
“Nơi đó tuy khổ nhưng tự do, như kinh thành…”
Sở Tầm đột nhiên bật dậy.
Ánh lửa hắt lên mặt , nửa sáng nửa tối.
“Nếu Bắc Cương như , ngươi còn về gì?”
8
Ta kéo kéo khóe miệng.
“Bệ hạ triệu kiến, dám về ?”
Ánh mắt Sở Tầm nóng rực.
“Chỉ thôi?”
“Không thì ?”
“Chẳng lẽ ngươi từng nghĩ… chuyện khác?”
“Ví dụ?”
Hắn chằm chằm mắt , như thấu tận đáy lòng.
“Ví dụ, chẳng lẽ ngươi gặp cô?”
Tim bỗng hụt một nhịp.
Trong khoảnh khắc , tiếng gió xung quanh dường như cũng ngừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-quan-hoa-ra-la-nu-nhi/3.html.]
Ta hoảng loạn mặt .
“Ngài gì mà đáng gặp?”
Rất lâu , Sở Tầm thở dài một tiếng thật khẽ, xuống bên cạnh .
“ là lương tâm.”
“Cô thường xuyên nhớ đến ngươi… vị .”
Hơi thở nín , bỗng chốc buông lỏng.
Không hiểu vì , trong lòng trống rỗng đến lạ.
Ta giả vờ thoải mái đ.ấ.m một cái.
“Ngày nào cũng đ.á.n.h trận, ăn cát còn chẳng kịp, ai rảnh mà nhớ ngài.”
“Cũng .”
Sở Tầm nhắm mắt , thêm nữa.
Trăng càng lên càng cao.
Sự rung động thoáng qua ban nãy, dường như từng tồn tại.
Về đến Đông Cung, thái giám đón sẵn.
“Điện hạ, hôm nay tiểu thư Tống gia cung, ở chỗ hoàng hậu nương nương suốt nửa ngày, là…”
Ông liếc trộm một cái.
“Nói nghiêm trị Cố tiểu tướng quân.”
Sở Tầm thấy nhíu mày, như .
“Sợ ?”
Trong lòng đang bực bội.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Cố Thanh Từ từng sợ ai! Còn sợ một con bé như nàng ?”
Sở Tầm khẽ bật , ngón tay nâng lọn tóc rơi trán , quấn quanh đầu ngón tay mà nghịch.
“Cố tiểu tướng quân oai phong lẫm liệt, lừa mất một mảnh si tâm của …”
“Ngươi món nợ tình trả thế nào?”
Mặt “bừng” một cái nóng ran, đưa tay đẩy .
“Bớt ở đó mà nỗi đau của khác!”
Sở Tầm đẩy lùi hai bước, ý trong mắt càng đậm.
Ta xoay chạy trong phòng, rót liền hai ngụm .
Chuyện nên đến thì sớm muộn cũng đến.
Tống Hoài Nguyệt náo loạn thế , càng khó mà yên .
Ta vò vò tóc.
“Phiền phức thật!”
9
Ba ngày , hoàng hậu triệu kiến.
Người ở thượng thủ, đợi quỳ hành lễ xong mới mở lời.
“Cố Thanh Từ, bổn cung hỏi ngươi, là nữ t.ử, vì cố ý trêu đùa quý nữ?”
Ta ưỡn thẳng lưng.
“Bẩm nương nương, thần nữ từng trêu đùa.”
Hoàng hậu hỏi :
“Vậy vì nàng hiểu lầm suốt ba năm?”
“Ngươi ba năm , nàng vì ngươi từ chối bao nhiêu mối hôn sự ?”
“Ngươi lỡ nàng ba năm, hủy một mối nhân duyên của nàng, như còn tính là trêu đùa ?”
Ta gì.
Ngực nghẹn đến khó chịu.
Nếu năm đó thể dứt khoát hơn, thẳng thích nữ sắc…
Thấy im lặng, hoàng hậu khẽ thở dài.
“Thôi , bổn cung hỏi ngươi thêm một câu.”
“Hiện nay ngươi khôi phục phận nữ nhi, ngày ngày ở cạnh thái t.ử, cùng ở Đông Cung, còn thể thống gì?”
Ta bỗng ngẩng đầu.
“Thần nữ và điện hạ trong sạch rõ ràng, chỉ tình nghĩa !”
“Điện hạ… cũng .”
Hoàng hậu trầm mặc hồi lâu, nâng chén lên, khẽ thổi.
“Thái t.ử cũng đến tuổi , ngươi thấy nữ nhi nhà Lâm thượng thư thế nào?”
Tim bỗng giật mạnh một cái.
Đầu ngón tay vô thức cuộn .
Lâm Nhược Tuyết, tài nữ một kinh thành, dịu dàng hiền thục, tuổi tác tương đương Sở Tầm.
Quan trọng hơn là, Sở Tầm cũng từng khen nàng.