TƯỚNG QUÂN HOÁ RA LÀ NỮ NHI

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta cúi đầu: “Thần nữ dám bàn chuyện hôn sự của điện hạ.”

 

Hoàng hậu khẽ .

 

“Ngươi từ nhỏ ở bên cạnh thái t.ử, hiểu rõ tính tình nó nhất.”

 

“Cứ xem, nó thích kiểu nữ t.ử dịu dàng hiền thục như ?”

 

Hắn là thái t.ử, là quân vương tương lai.

 

Thái t.ử phi của , đương nhiên nên là như Lâm Nhược Tuyết.

 

Ta kéo kéo khóe môi: “… Hẳn là thích.”

 

Hoàng hậu bước xuống, nắm lấy tay .

 

“Thái t.ử từ nhỏ bướng bỉnh.”

 

“Cho nên hôm nay thừa tướng liên hợp ngôn quan, lấy ‘quốc pháp cương thường’ tống ngươi thiên lao chờ xét xử, nó gạt bỏ ý kiến, cầu tình cho ngươi.”

 

Người mỉm vỗ nhẹ tay .

 

“Cố Thanh Từ, ngươi là đứa trẻ thông minh, nên gì.”

 

Đầu óc mơ mơ hồ hồ.

 

Ta về Đông Cung bằng cách nào.

 

Cho đến khi đ.â.m một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

 

“Còn chủ động lao lòng cô?”

 

Trên đỉnh đầu vang lên giọng trêu chọc mang ý của Sở Tầm.

 

Ta động đậy.

 

Hắn bóp cằm , xoay trái xoay , lập tức nhíu mày.

 

“Sao mắt đỏ thế ?”

 

Ta đẩy .

 

“Sở Tầm, về Bắc Cương .”

 

10

 

Không khí trong nháy mắt đông cứng .

 

Ý mặt Sở Tầm từng chút một biến mất.

 

“Ngươi gì?”

 

Ta hít sâu một , cố vẻ nhẹ nhõm mà nhún vai.

 

“Quy củ ở kinh thành quá nhiều, nghĩ nghĩ , vẫn thấy gió cát Bắc Cương thổi dễ chịu hơn.”

 

“Huống chi…”

 

Ta khựng , nặn một nụ .

 

“Hoàng hậu nương nương chọn sẵn ứng viên thái t.ử phi cho ngài , chúc mừng một tiếng.”

 

Sở Tầm chằm chằm .

 

Rất lâu , bỗng bật , trong tiếng mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi.

 

“Nếu , chung đại sự của Cố tiểu tướng quân, cô cũng thể khoanh tay .”

 

“Ngươi thích thư sinh yếu đuối kẻ mãng phu thô kệch?”

 

Ta nhíu mày: “Không cần ngài quản.”

 

“Cô thể quản?”

 

Sở Tầm lạnh một tiếng, khoanh tay n.g.ự.c.

 

“Ngươi và cô là mà.”

 

“Hôn sự của ngươi, cô đương nhiên lo liệu cho , nhất định sẽ chọn cho ngươi một nhất’!”

 

Ta càng càng bốc hỏa.

 

“Hôn sự của liên quan gì đến ngài?”

 

“Vậy hôn sự của cô, ngươi mù quáng quan tâm cái gì?”

 

Ta hít sâu một .

 

“Hôn sự của thái t.ử điện hạ tự nhiên ngài lo liệu, Lâm tiểu thư cũng , Lý tiểu thư cũng xong, cho dù nhét đầy cả Đông Cung cũng chẳng liên quan gì đến .”

 

Mặt Sở Tầm lập tức tối sầm , lạnh một tiếng.

 

“Vậy cô nhất định tâu với phụ hoàng về tên phó tướng , gọi là gì nhỉ…”

 

“Triệu Dần Trụ, ở trong quân chăm sóc ngươi chu đáo vô cùng.”

 

Mi mắt giật mạnh một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tuong-quan-hoa-ra-la-nu-nhi/4.html.]

 

Chuyện cũ rích từ đời nào , ?

 

Huống hồ là nam t.ử!

 

Nam t.ử với nam t.ử… thể…?

 

“Ta gả cho ai thì gả! Cho dù gả cho ăn mày, cũng đến lượt ngài chỉ tay năm ngón!”

 

Sở Tầm tức đến bật , chỉ gật gật.

 

“Được, Cố Thanh Từ, ngươi giỏi lắm.”

 

“Ngày mai cung yến, cô sẽ xin chỉ với phụ hoàng!”

 

11

 

Một đêm ngủ, mở mắt, chằm chằm đỉnh màn cho đến khi trời sáng.

 

Sở Tầm sẽ xin chỉ.

 

Là xin chỉ gả cho Triệu Dần Trụ?

 

Hay xin chỉ ban hôn cho và Lâm Nhược Tuyết?

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Trên cung yến, đầu tiên thấy chính là Lâm Nhược Tuyết.

 

Quả thật là một mỹ nhân.

 

Ngồi phía hoàng hậu, từng cử chỉ nhấc tay đều toát lên vẻ dịu dàng của khuê nữ thế gia.

 

Ta cúi mắt, sờ sờ lớp chai trong lòng bàn tay, trong lòng bỗng nhiên nghẹn .

 

Ngẩng đầu lên nữa, vặn chạm một đôi mắt như phun lửa.

 

Tống Hoài Nguyệt đối diện.

 

Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , lúc e rằng nàng lăng trì tám trăm .

 

Ta khựng một chút, lặng lẽ đỡ trán, thở dài một .

 

Tạo nghiệt mà.

 

Rượu qua ba tuần, ca múa dần ngừng.

 

Hoàng đế và hoàng hậu một cái, đặt chén vàng xuống.

 

“Đông Cung đến nay vẫn nữ chủ, hôm nay chư vị ái khanh đều mặt, bàn chuyện hôn sự của thái t.ử.”

 

Lời dứt, tất cả ánh mắt đều dồn về phía Sở Tầm.

 

Bốn phía vang lên tiếng xì xào bàn tán.

 

Ta cúi mắt.

 

Rượu trong chén khẽ lay động, phản chiếu gương mặt chút tái nhợt của .

 

“Phụ hoàng.”

 

Tiếng vải áo cọ xát vang lên, bên cạnh dậy.

 

Giọng Sở Tầm lười biếng.

 

“Hôn sự của nhi thần, tự nhiên do phụ hoàng chủ.”

 

“Chỉ là…”

 

Ta bỗng ngẩng đầu, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t.

 

Hắn bỗng nhiên khẽ .

 

“Nhi thần cho rằng, lúc bàn chuyện hôn sự, còn hai chỗ thỏa đáng.”

 

12

 

Hoàng đế nhướng mày: “Là hai chỗ nào?”

 

Sở Tầm .

 

“Thứ nhất, vụ án Cố tướng quân khi quân vẫn kết thúc.”

 

“Nếu nhi thần lúc bàn chuyện hôn sự, e rằng quần thần sẽ nghị luận, nhi thần vì tư tình mà bỏ việc công, hoặc hoàng thất xử sự bất công.”

 

Trong lòng thót một cái, mày nhíu c.h.ặ.t.

 

“Thứ hai, chuyện giữa Cố tiểu tướng quân và Tống tiểu thư hiện náo loạn khắp thành.”

 

“Lúc bàn hôn sự, ngoài sẽ cho rằng hoàng thất vội vàng dùng hôn sự để đè xuống vụ tai tiếng .”

 

Sắc mặt thừa tướng khẽ biến.

 

Chưa đợi ông phản ứng, Sở Tầm quỳ xuống.

 

“Nhi thần thỉnh phụ hoàng, đợi bụi trần lắng xuống, đợi những lời đồn đại ngoài phố phường lắng , bàn hôn sự cũng muộn.”

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận