Trọng Sinh: Anh Ấy Nói Không Cần Tôi
Chương 8
Tên kia rõ ràng hài lòng với sự hiểu chuyện của tôi.
Trước khi cuộc gọi được kết nối, tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Đầu tiên, tôi nên giả vờ khóc lóc thảm thiết, giọng nói phải run rẩy.
Rồi nói với anh ấy"Chu Tần Xuyên, tôi sắp c.h.ế.t rồi, cầu xin anh cứu tôi với" anh ấy dễ mềm lòng nhất khi tôi chịu nhún nhường.
Như vậy, tỷ lệ thành công không được sáu bảy mươi phần trăm thì cũng phải ba bốn mươi.
Nhưng ngay khi điện thoại vừa kết nối, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
"Alo."
Tôi nghe giọng anh ấy khẽ đáp, chợt nhận ra chúng tôi đã bốn tháng không gọi cho nhau.
Tôi nghĩ rất lâu, nghĩ rằng Lâm Hoán, chẳng phải mày là kẻ ích kỷ nhất sao.
Nghĩ rằng Lâm Hoán, mạng nhỏ của mày không cần nữa à.
Nghĩ rằng Lâm Hoán, mày đã nợ Chu Tần Xuyên nhiều như vậy rồi, nợ thêm chút nữa thì sao.
Nhưng cuối cùng, tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, đêm nay trăng đẹp quá. Tôi nói:
"Chu Tần Xuyên, sinh nhật vui vẻ."
Tôi nói:
"Đồ ngốc nhà anh đúng là số đỏ, hôm nay lại đúng ngày sinh nhật anh."
"Kiếp sau đừng thích tôi nữa, đồ ngốc."
Tôi lao thẳng vào mũi dao, thất bại lớn nhất của đời người là gì chứ.
Một con quỷ ích kỷ keo kiệt.
Đến một ngày lại hào phóng dốc hết tất cả.
Thật quá mất mặt.
17
Tôi đã từng nghĩ đến việc làm người tốt.
Nếu như tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, có cha có mẹ.
Không phải từ nhỏ đã bị người này đá một cái, người kia đẩy một cú.
Không phải tôi không muốn làm người tốt.
Mà là nếu muốn tôi sống đến bây giờ, tôi không thể nào là người tốt được.
Nhưng định nghĩa "người tốt" chẳng phải cũng tùy theo mỗi người mà khác nhau sao.
Tôi làm phá sản một công ty, như vậy người phụ trách của sẽ không phải chịu nỗi đau công ty sụp đổ sau này nữa. Tôi không tốt sao? Tôi tốt quá đi chứ.
Nhưng mà, tôi thấy, Chu Tần Xuyên là người tốt theo nghĩa "thế tục" thông thường.
Dù sao cả đời anh ấy ngay thẳng chính trực, chưa từng làm chuyện gì thất đức.
Cho nên, khi anh ấy quấn lấy tôi, trong đầu tôi chỉ gào thét "Hủy hoại anh ta!" "Hủy hoại anh ta!"
Tôi không hủy hoại được anh ấy, anh ấy quá cương trực, khác biệt một trời một vực với tôi.
Tôi nhớ, vào một đêm sau khi chúng tôi xác định quan hệ.
Anh ấy rời khỏi người tôi.
Tôi đột ngột ôm lấy cổ anh ấy, hai người chúng tôi rất gần nhau.
Hơi thở của anh ấy phả vào mặt tôi, ánh mắt nóng rực thiêu đốt trên người tôi.
"Anh sẽ yêu em chứ, dù em là một người phụ nữ tồi tệ anh cũng sẽ yêu em sao?"
Tôi gần như giả tạo hỏi anh ấy.
Yết hầu của anh ấy khẽ chuyển động, rồi nhìn chằm chằm vào tôi.
Đôi mắt đen láy mang theo ánh nhìn chân thành nhất đặt trên người tôi, nói:
"Sẽ"
Ngón tay anh ấy chạm vào nơi mẫn cảm nhất ở cuối xương sống, anh ấy cắn lên vai tôi.
Nhẹ nhàng gặm nhấm.
"Em có khi nào không phải là người phụ nữ tồi tệ?"
Vậy nên tôi đã hủy hoại anh ấy từ lâu rồi, không phục cũng vô ích.