Trọng Sinh: Anh Ấy Nói Không Cần Tôi

Chương 2

5

 

Tôi đúng là một người đàn bà xấu xa, độc ác.

 

Cho nên kiếp trước mới chịu nhiều đau khổ, có lẽ Lâm Tiểu Diệu thật sự giống như lời người ta nói.

 

Cô ta chính là "cô gái như thần thánh", vậy nên, tôi đã chọc giận thần linh.

 

Đời này, người duy nhất yêu tôi cũng quay lưng với tôi.

 

Tôi thu mình trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn trà.

 

"Chu Tần Xuyên, tối nay anh có về không?"

 

Tin nhắn trong điện thoại đã bốn tiếng trôi qua mà vẫn chưa có hồi âm.

 

Chu Tần Xuyên tính tình lạnh nhạt, bạn bè anh ấy luôn mắng anh ấy là tảng băng di động.

 

Nhưng kiếp trước tôi chưa bao giờ thấy vậy, thâm trí tôi còn nghĩ anh ấy là chó của tôi.

 

Ngửi thấy mùi của tôi là chạy đến, cứ thích cọ vào tôi, tay tôi vừa trống là anh ấy sẽ nắm lấy.

 

Đừng nói là không trả lời tin nhắn, tôi nói một câu anh ấy có thể dặn dò tôi cả chục câu.

 

Nhưng bây giờ...

 

Một tin nhắn hiện lên, tôi tưởng là của anh ấy, vội vàng mở ra xem.

 

Nhưng không phải.

 

Là Lâm Tiểu Diệu, một đoạn tin nhắn kèm theo một tấm ảnh.

 

"Chị à, em không có ý định quyến rũ anh rể."

 

"Em muốn giúp chị quản lý công ty của ba, nên anh rể chỉ giúp em giới thiệu vài người thôi."

 

Trong ảnh, cô gái cười tươi như hoa, đứng bên cạnh anh ấy.

 

Đúng là một đôi trai tài gái sắc.

 

6

 

Tôi gọi cho Chu Tần Xuyên cả chục cuộc điện thoại.

 

Anh ấy đều không nghe máy, sau đó còn thẳng tay chặn số tôi.

 

Thật ra Chu Tần Xuyên là người không hiểu chuyện đời nhất, anh ấy chỉ biết đến nghiên cứu học thuật thôi.

 

Kiếp trước, tôi vì muốn cướp lại một phần cổ phần công ty của ba từ tay Lâm Tiểu Diệu.

 

Bảo anh ấy giúp tôi lôi kéo người của mấy công ty dược phẩm kia.

 

Anh ấy không hề oán thán mà đi làm ngay.

 

Tôi chưa từng nghĩ anh ấy là giáo sư đại học danh tiếng, cao ngạo như vậy, sao có thể hạ mình đi cầu cạnh đám người kia.

 

Tôi chỉ nhớ một chuyện ở kiếp trước.

 

Hôm đó tôi bàn chuyện hợp tác, uống say bí tỉ, gọi điện cho anh ấy đến đón.

 

Trong phòng riêng toàn những nhân vật có m.á.u mặt, tôi dựa vào ghế sô pha, nhìn bóng dáng trắng nhạt đang tiến lại gần, "chụt chụt chụt..."

 

Tôi gọi anh ấy như đang trêu chó.

 

Một giáo sư y khoa địa vị cao ngất, người đàn ông chưa từng cúi đầu trước ai.

 

Vậy mà lại bị tôi trêu đùa trước mặt bao người, lúc đó chắc tôi hả hê lắm nhỉ.

 

... Ai cũng nghĩ anh ấy sẽ giận dữ bỏ đi.

 

Nhưng Chu Tần Xuyên khi đó đã làm gì?

 

Anh ấy từng bước một tiến đến trước mặt tôi.

 

Rồi tự nhiên ngồi xổm xuống, cầm lấy cổ chân tôi.

 

Gài lại chiếc giày cao gót bị tuột.

 

Ngước mắt lên, đôi mày như bức bích họa hiền hòa.

 

"Tối trời trở lạnh, đừng để bị cảm."

 

"Hoán Hoán."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận