Trọng Sinh: Anh Ấy Nói Không Cần Tôi
Chương 3
Tôi định sẽ lại lấy lòng Chu Tần Xuyên.
"Chu Tần Xuyên, anh đang ở trường à?"
"Trưa nay em làm chút đồ ăn, mang qua cho anh nhé?"
Tôi không dám mong chờ anh ấy còn tình cảm với mình, nhưng thật sự hy vọng anh ấy nể chút tình xưa, đừng tuyệt tình quá.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại không chút động tĩnh trong tay, cảm thấy mặt mình cũng dày thật, hôm qua còn cãi nhau như vậy, giờ đụng đến lợi ích, vẫn phải cầu cạnh.
Tôi định làm vài món ngon cho anh ấy, rồi tự mình mang đến.
Sau đó mới phát hiện ra một vấn đề.
Chu Tần Xuyên thích ăn gì, tôi hoàn toàn không biết.
Ngược lại, tôi thích ăn gì, không thích ăn gì, chắc anh ấy thuộc nằm lòng.
Dù sao, chuyện mà giáo sư Chu say mê nhất kiếp trước, chính là cho tôi ăn đủ thứ ngon.
Thật ra tôi không hề khó chiều như vậy, nhưng cứ thích làm nũng trước mặt anh ấy:
"Chu Tần Xuyên, mì này của anh cứng quá."
"Chu Tần Xuyên, mì mềm thế này anh định cho ai ăn đấy?"
"Chu Tần Xuyên, em không thích ăn cay."
"Chu Tần Xuyên, sao dạo này anh nấu ăn thanh đạm thế?"
Anh ấy chỉ có một lần duy nhất bị tôi làm cho tức giận.
Đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào tôi, ngữ khí lạnh lùng mà nghiêm túc.
"Hoán Hoán, em có phải cảm thấy anh sẽ mãi mãi đứng về phía em không?"
Tôi cúi đầu ngắm nghía bộ móng tay vừa làm, rồi nói với anh ấy:
"Vậy thì anh cút đi."
Đó là câu trả lời của tôi, và anh ấy thật sự đã bỏ đi.
Trời lạnh dưới không độ, anh ấy không mặc áo khoác đã lao ra ngoài, chắc là tức đến phát điên rồi.
Tôi nhắn tin cho anh ấy vào khoảng chập tối.
"Chu Tần Xuyên, em nhớ anh."
Chưa đầy một khắc sau, cửa nhà đã bị người ta mở ra.
Tôi bị anh ấy ôm chặt vào lòng, mang theo cả hơi lạnh buốt bên ngoài.
Sống mũi cao của anh ấy cọ vào hõm cổ tôi, tôi nghe thấy anh ấy nói:
"Ừ, anh chính là sẽ mãi mãi đứng về phía em."
...Thấy không, đối với tôi của kiếp trước mà nói, huấn luyện giáo sư Chu còn dễ hơn huấn luyện chó.
...
Đến lần thứ ba cắt vào tay đến tóe máu, nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng không rõ đang sôi sùng sục trong nồi, cuối cùng tôi cũng hoàn hồn từ trong hồi ức.
Nhận ra mình không có tài năng nấu nướng.
Thế là tôi chuyển sang gọi đồ ăn ở Lâm Xuyên Các.
Rồi đổ ra bình giữ nhiệt ở nhà.
Dù sao thì... đồ ăn ở nhà với ở ngoài cũng chẳng khác gì nhau.
...Chắc vậy.
9