Trọng Sinh: Anh Ấy Nói Không Cần Tôi

Chương 5

Đêm tối mịt mùng, đó là lần đầu tiên tôi không còn giữ được vẻ ung dung trước mặt anh ấy.

 

Tôi túm lấy cổ áo anh ấy, tôi cảm thấy anh ấy cũng đang giận, vì những mạch m.á.u xanh trên cổ anh ấy nổi lên rất rõ.

 

"Sao thế? Anh không cần tôi nữa à?"

 

"Hay là anh thấy loại người như Lâm Tiểu Diệu tốt hơn? Nên mới ân ân ái ái với cô ta?"

 

"Tôi nói cho anh biết..."

 

"Dù có ly hôn với tôi, tôi cũng không để anh có tương lai hạnh phúc đâu."

 

Không chiếm được thì hủy diệt.

 

Đối với kẻ sống trong vũng bùn, không thể thấy ánh sáng chói lọi như tôi mà nói.

 

Tôi không thể để bọn họ có được cái kết cục hạnh phúc.

 

Tôi quen thói giương nanh múa vuốt với anh ấy, nhưng lại bắt gặp đôi mắt trong veo của anh ấy.

 

Anh ấy tựa vào giường, nhếch một bên môi, thản nhiên nhìn tôi.

 

"A Hoán."

 

"Từ khi nào em trở nên nóng nảy, dễ bị kích động như vậy?"

 

"Em thua rồi."

 

12

 

Tôi chợt buông tay đang nắm cổ áo anh ấy ra.

 

Đúng vậy, tôi đang làm cái gì vậy chứ?

 

Chẳng những tự mình vạch trần điểm yếu.

 

Lúc này, nếu muốn tìm cách vượt qua khó khăn trước mắt.

 

Cách tốt nhất chính là lấy lòng người đàn ông trước mặt.

 

Kiếp trước, tôi làm chuyện này dễ như trở bàn tay.

 

Nhưng giờ phút này, nhìn người đàn ông đang nhàn nhã quan sát tôi.

 

Cổ họng tôi như nghẹn lại, không thể thốt nên lời.

 

Một lúc lâu sau, lời "xin anh" bị tôi nuốt ngược vào trong.

 

Thay vào đó là:

 

"Được thôi, anh cứ chờ đấy, Chu Tần Xuyên."

 

"Không có anh, tôi vẫn sống tốt."

 

"Còn nữa."

 

"Tôi sẽ không thua, không được phép thua, và tuyệt đối không thể thua."

 

...

 

Tôi đi giày cao gót rời khỏi phòng bệnh.

 

Xé mặt với Chu Tần Xuyên, đồng nghĩa với việc chủ động từ bỏ con đường của anh ấy.

 

Dù nhìn thế nào, đó cũng là một quyết định không hề thích hợp.

 

Nhưng mà tôi...

 

Tôi không muốn cúi đầu trước anh ấy nữa.

 

Rõ ràng kiếp trước anh ấy đã từ bỏ tất cả để cùng tôi xuống địa ngục, rõ ràng anh ấy luôn là người níu kéo tôi không buông.

 

Rõ ràng anh ấy đã nhẫn nhịn sự hai mặt, tầm thường của tôi lâu như vậy, tôi đã hạ quyết tâm đối xử tốt với anh ấy.

 

Tôi đã coi anh ấy như người nhà...

 

Tại sao lại thành ra thế này?

 

Tôi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương thang máy.

 

Cũng may, tôi đi nhanh như vậy, hắn ấy không thấy được đôi mắt đỏ hoe của tôi.

 

Tại sao bây giờ anh ấy mới nói cho tôi biết...

 

Anh ấy đã tỉnh táo rồi.

 

13

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận