TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỌC VỊ TÂM XÀ

8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8: KẾ HOẠCH THEO DÕI "PHÁ SẢN" CỦA A THẤT

Sáng sớm, tại phủ Tạ Vương, khí vốn dĩ luôn căng như dây đàn bỗng trở nên kỳ quặc. A Thất thẳng lưng mặt Tạ Trầm, gương mặt nghiêm trọng như sắp hành thích quan đại thần.

"Vương gia, thực sự thần ... theo dõi Tô tiểu thư?" A Thất hỏi nữa, giọng đầy vẻ hoài nghi.

Tạ Trầm nhấp một ngụm , đôi mắt sói nheo : "Nàng thông minh, nhưng cũng liều lĩnh. Đêm qua nàng dám dùng 'tà thuật khói màu' dọa quan quan, sợ kẻ sẽ sớm tay. Ngươi theo, để nàng phát hiện. Có biến cố gì thì báo ngay cho ."

"Rõ! Thần là cao thủ ẩn hạng nhất, tiểu thư đó dù mắt thần cũng thấy thần!" A Thất vỗ n.g.ự.c tự tin, nhún một cái biến mất màn đêm.

Nửa canh giờ , tại phố Đông sầm uất.

A Thất đang núp một cột đình lớn, mắt lom lom về phía bóng dáng thanh mảnh của Tô Vãn đang thong dong dạo phố cùng Tiểu Đào. Hắn thầm đắc ý: Hừ, tiểu thư khuê các đúng là tiểu thư khuê các, thong thả thế thì thoát khỏi tầm mắt của .

Bỗng nhiên, Tô Vãn dừng một hàng bánh tiêu. Cô xoay , đưa mắt bâng quơ về phía cột đình nơi A Thất đang nấp. A Thất giật , vội vàng xoay núp kỹ, tim đập thình thịch.

"Tiểu Đào , thấy hôm nay thời tiết quá, thích hợp để... đãi khách." Giọng Tô Vãn vang lên trong trẻo, mang theo một chút lém lỉnh khó giấu.

"Khách nào ạ tiểu thư?" Tiểu Đào ngơ ngác hỏi.

"Khách quý đang núp cột đình kìa. A Thất đại , đó lâu mỏi chân ? Ra đây ăn cái bánh tiêu cho ấm bụng !"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

A Thất cứng đờ . Hắn từ từ bước , mặt đỏ bừng lên như m.ô.n.g khỉ. Gã cao thủ ẩn hạng nhất của Vương phủ "phá sản" kế hoạch chỉ mười phút.

"Đại... đại nhân... , Tô tiểu thư, thần ở đó?" A Thất gãi đầu, vẻ mặt vô cùng t.h.ả.m hại.

Tống Nghi nhếch môi, chỉ tay cái bóng khổng lồ của gã đang đổ dài mặt đất: "Huynh chọn chỗ nấp mà hướng nắng ? Hơn nữa, mùi gỉ sắt đặc trưng thanh kiếm của , cách mười thước cũng ngửi thấy ."

A Thất cúi đầu cái bóng của , thầm mắng: C.h.ế.t tiệt, quên mất vụ bóng nắng cơ chứ!

"Thôi , Vương gia lo cho nên mới cử theo đúng ?" Tống Nghi lém lỉnh nhét một chiếc bánh tiêu nóng hổi tay gã, "Đã lộ thì đừng nấp nữa. Đi, hôm nay nhiều việc cần giúp."

Việc "giúp" đầu tiên của A Thất chính là... xách đồ.

Tống Nghi dẫn Tiểu Đào dọc các con phố ăn vặt. Cô giống như những tiểu thư khác chỉ trong kiệu, cô chen chân đám đông, dừng hàng quán mà cô thấy thú vị.

"Bà chủ, cho hai bát tào phớ, nhiều đường một chút!"

"Ông chủ, mứt táo bao nhiêu một cân? Lấy cho hai cân!"

"Kẹo hồ lô đỏ quá, Tiểu Đào một cây, một cây, A Thất một cây!"

Chỉ trong vòng một canh giờ, đôi tay vốn để cầm kiếm của A Thất chất đầy những gói lớn gói nhỏ. Tay trái xách hai cân mứt táo và ba xâu kẹo hồ lô, tay xách một giỏ bánh bao và hai túi hạt dẻ rang. Thậm chí vai gã còn vắt một cuộn vải gấm mà Tô Vãn mua "để may đồ mới cho Tiểu Đào".

"Tiểu thư... thần là hộ vệ, lừa thồ hàng..." A Thất khổ sở lên tiếng, gương mặt gồ ghề của gã che khuất đống túi giấy.

"Huynh gì cơ? Ồ, hàng bánh đúc đằng vẻ ngon kìa!" Tống Nghi giả vờ thấy, cô sang nháy mắt với Tiểu Đào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/8.html.]

Tiểu Đào nhịn đến mức run cả vai, cô bé chạy lấy bớt một túi kẹo nhưng A Thất kiên quyết đưa: "Thôi thôi, em nhỏ thó thế , xách cái gì. Để đó cho , Vương gia mà để con gái xách đồ thì đuổi việc mất!"

Đi đến giữa phố, Tống Nghi dừng một tiệm t.h.u.ố.c lớn. Ánh mắt cô bỗng chốc trở nên sắc lạnh, còn vẻ lém lỉnh lúc nãy.

"A Thất, đây đợi một chút. Đừng ăn vụng bánh bao đấy nhé."

Cô bước tiệm t.h.u.ố.c một . A Thất định theo nhưng vì đống đồ quá cồng kềnh, gã đành ngoài cửa, mắt liên tục quan sát xung quanh.

Bên trong tiệm t.h.u.ố.c, Tống Nghi tiếp cận lão đại phu: "Đại phu, cho hỏi ở đây bán lưu huỳnh và diêm tiêu ? cần lượng lớn để... đuổi rắn trong phủ."

Lão đại phu cô gái trẻ, vẻ mặt nghi ngại nhưng khi cô đặt một nén bạc lên bàn, lão lập tức gật đầu: "Có , tiểu thư đợi một chút."

Thực chất, Tống Nghi đang chuẩn nguyên liệu để "pháo sáng" và một công cụ hỗ trợ phá án khác. Ở thế kỷ 21, cô cần tự chế mấy thứ , nhưng ở đây, cô tự túc .

Khi cô bước , A Thất đang vã mồ hôi hột vì đối phó với một đám trẻ con đang vây quanh đòi kẹo hồ lô tay gã.

"Đi thôi, trạm cuối cùng: Tiệm vịt !" Tống Nghi hô to.

Đến tiệm vịt , A Thất rốt cuộc cũng đặt đống đồ xuống ghế. Đôi tay gã run run vì mỏi. Gã Tô Vãn đang say sưa gọi món, nhịn mà hỏi:

"Tiểu thư, dẫn thần vòng quanh kinh thành cả buổi sáng, thực chất chỉ là để mua sắm đúng ?"

Tống Nghi gã hộ vệ cái đầu "thẳng như ruột ngựa", mỉm gật đầu: "Huynh thông minh lên đấy. Huynh để ý kẻ mặc áo xám theo chúng từ hàng bánh tiêu ?"

A Thất khựng , đôi mắt lập tức trở nên sắc bén: "Kẻ mặc áo xám đội nón sụp? Hắn biến mất ở hiệu vải mà?"

"Hắn biến mất, chỉ sang áo màu lam ở ngõ rẽ. Hiện giờ đang ở bàn góc , gọi một đĩa lạc rang nhưng mắt thì cứ đống đồ của ." Tống Nghi thản nhiên xé một miếng đùi vịt bỏ miệng.

A Thất định dậy tuốt kiếm nhưng Tô Vãn đặt tay lên cánh tay gã: "Đừng vội. Để báo cáo cho chủ t.ử rằng Tô tiểu thư hôm nay chỉ mải mê ăn chơi, tiêu sạch tiền bồi thường của Lục Đình. Như thế kẻ đó mới chủ quan."

A Thất Tô Vãn với ánh mắt khác. Gã cứ ngỡ cô chỉ là một tiểu thư lém lỉnh, ham vui, ngờ từng bước , từng hàng quán cô dừng đều là để đ.á.n.h lạc hướng kẻ theo dõi và thu thập thông tin bí mật.

"Vương gia đúng... thực sự là một con cáo nhỏ." A Thất lẩm bẩm, gã vớ lấy một cái cánh vịt, c.ắ.n một miếng thật to, " mà vịt ngon thật!"

"Ngon thì ăn nhiều , lát nữa còn xách đống t.h.u.ố.c về phủ cho đấy." Tống Nghi hì hì.

Tiểu Đào bên cạnh cũng tít mắt: "Anh A Thất, tí nữa về em bóp vai cho nhé!"

"Thôi thôi, em đừng nhạo !"

Buổi chiều hôm đó, dân chúng kinh thành thấy một cảnh tượng kỳ thú: Một gã hộ vệ đô con, mặt mày bặm trợn, tay xách nách mang hàng chục túi đồ ăn vặt và vải vóc, lủi thủi một tiểu thư xinh đang hát.

Tạ Trầm lầu cao của Vương phủ xuống, thấy A Thất t.h.ả.m hại như thì nhịn mà phun cả ngụm ngoài.

"A Thất ơi là A Thất, bảo ngươi theo dõi, chứ bảo ngươi 'lừa sai vặt' cho nàng ."

nụ lém lỉnh của Tô Vãn ánh nắng chiều, Tạ Trầm cảm thấy chất độc Hàn Băng Tán trong như cũng dịu đôi chút. Hắn khẽ mỉm , đôi mắt sói tràn đầy sự dung túng:

"Cứ chơi cho thỏa thích con cáo nhỏ. Sân khấu lớn của nàng... dựng sẵn ở công đường ."

Bạn cần đăng nhập để bình luận