TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỌC VỊ TÂM XÀ

29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 29: CÚ GIÃY CHẾT CỦA KẺ TRẮNG TAY

Kinh thành những ngày trải qua một cuộc đại thanh tẩy từng . Sau khi bí mật về vụ án Quý phi năm xưa phơi bày tại cung Cẩm Tú, gia tộc họ Lục chính thức sụp đổ. Tài sản niêm phong, vây cánh c.h.ặ.t đứt, và quan trọng nhất, "ngài Thượng thư" – chỗ dựa duy nhất của Lục Đình – tống thiên lao chờ ngày xử trảm.

Lục Đình, kẻ từng một thời kiêu ngạo, giờ đây chỉ còn là một kẻ điên loạn cả kinh thành ruồng bỏ. Hắn lang thang phố với bộ quần áo rách rưới, đôi mắt đỏ ngầu và tâm trí hủy hoại bởi sự thất bại cùng những dư chấn của ảo giác từ t.h.u.ố.c của Lâm Hựu.

Chiều tà, tại một con ngõ vắng gần cổng phía của Đại Lý Tự.

Tô Vãn (Tống Nghi) thong thả bước , tay cầm một chiếc túi giấy đựng đầy hạt dẻ nướng nóng hổi. Đi cạnh cô là Tạ Trầm, hôm nay trút bỏ bộ chiến giáp nặng nề, chỉ mặc một chiếc trường bào màu xanh sẫm đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất bất phàm.

"Này, Vương gia, ngài thấy khí hôm nay thật trong lành ?" Tống Nghi lém lỉnh bóc một hạt dẻ, chìa về phía Tạ Trầm. "Không còn mùi của âm mưu, cũng còn mùi của độc chất."

Tạ Trầm đón lấy hạt dẻ, ánh mắt cô đầy dịu dàng: "Là vì nàng quét sạch đống rác rưởi đó ."

Đột nhiên, một bóng đen từ trong đống rác bên lề đường lao , tay cầm một mảnh sứ vỡ sắc lẹm, miệng gào thét những âm thanh thành tiếng.

"Tô Vãn! Tiện nhân! Ngươi phá hủy thứ của ! Đi c.h.ế.t !"

Đó là Lục Đình. Gương mặt biến dạng vì căm hận và điên dại, tóc tai rũ rượi, còn chút dáng vẻ nào của một công t.ử hào hoa ngày . Hắn lao tới với một tốc độ của kẻ còn gì để mất, nhắm thẳng cổ họng của Tống Nghi.

Tống Nghi hề né tránh, thậm chí cô còn chẳng buồn bỏ túi hạt dẻ xuống. Cô chỉ khẽ nghiêng đầu, nở một nụ lém lỉnh: "Vương gia, khách quý đến thăm kìa."

Xoẹt!

Một tia sáng lạnh lùng x.é to.ạc gian. Tạ Trầm thậm chí cần rút kiếm khỏi vỏ. Hắn chỉ dùng bao kiếm bằng gỗ mun, vung nhẹ một cái cực kỳ điêu luyện.

Cộp!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/29.html.]

Mảnh sứ tay Lục Đình đ.á.n.h bay, găm thẳng bức tường đá bên cạnh sâu đến nửa thốn. Cú va chạm mạnh đến mức khiến cổ tay Lục Đình vang lên tiếng rắc khô khốc, hất văng ngược phía , ngã sóng soài mặt đất bẩn thỉu.

"Đánh lắm Vương gia! Cú vung tay đó đúng là mười điểm nhưng!" Tống Nghi phía , tay vỗ bộp bộp, miệng vẫn quên nhai hạt dẻ nướng. "Góc độ chuẩn xác, lực đạo đủ để phế cái tay xa mà bẩn đường phố, thật sự là nghệ thuật!"

Tạ Trầm thu bao kiếm , chắn mặt cô, ánh mắt lạnh lẽo Lục Đình đang quằn quại: "Lục Đình, ngươi vốn dĩ thể sống nốt phần đời còn trong ngục, nhưng ngươi chọn cách tự tìm đường c.h.ế.t nhanh hơn."

Lục Đình gào , dùng cái tay còn cào cấu mặt đất: "Tại ... tại các luôn thắng? Ta tiền, quyền, Lâm sư phụ... Tại trắng tay?"

Tống Nghi bước lên một bước, cúi xuống bằng ánh mắt đầy sự thương hại nhưng cũng tỉnh táo: "Ngươi hỏi tại ? Vì ngươi dùng tiền để mua lương tâm, dùng quyền để đè bẹp công lý, và dùng một kẻ điên để thầy. Lục Đình, toán học của ngươi sai ngay từ con đầu tiên, nên kết quả cuối cùng chỉ thể là tròn trĩnh thôi."

sang Tạ Trầm, lém lỉnh nháy mắt: "Vương gia, ngài thấy ? Đây chính là bài học quản lý cảm xúc cuối cùng dành cho : Sự tuyệt vọng. Khi một kẻ coi thường khác lâm cảnh , họ sẽ nhận rằng v.ũ k.h.í mạnh nhất là kiếm, mà là sự thật."

"Á... á... đừng đến đây! Con rết! Có con rết đang bò mặt !" Lục Đình bất ngờ ôm mặt la hét, ảo giác từ tàn dư của độc chất trỗi dậy. Hắn bắt đầu tự cào mặt , m.á.u chảy đầm đìa.

Tống Nghi thở dài, hiệu cho A Thất và lính canh đang chạy tới từ phía xa: "Đưa . Cho phòng giam cách ly, đừng để tự t.ử. Ta sống đủ lâu để thấy cảnh tượng Lâm Hựu tóm gọn."

A Thất xông tới, xách cổ Lục Đình như xách một bao tải rác: "Rõ! Tiểu thư yên tâm, thần sẽ canh chừng gã 'toán học ' thật kỹ!"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Khi con ngõ trở sự yên tĩnh, Tạ Trầm sang Tống Nghi, thấy cô vẫn đang ung dung ăn hạt dẻ. Hắn khẽ mỉm , nắm lấy tay cô: "Nàng sợ thật ?"

"Sợ chứ." Tống Nghi lém lỉnh đáp. "Ta sợ hạt dẻ nguội mất thì ăn ngon. Với , Vương gia 'hộ vệ cao cấp' thế , mà còn sợ kẻ điên như thì đúng là nhục danh hiệu trinh sát của ."

Cô kéo tay về phía ánh hoàng hôn đang buông xuống kinh thành: "Đi thôi, tối nay bệ hạ ban thưởng tiệc lớn ở ngự thiện phòng, chúng ăn thật nhiều để mừng Lục Đình 'rớt đài' một cách trọn vẹn nhất."

Tạ Trầm bên cạnh cô, cảm thấy thế giới điên rồ đến , chỉ cần cô gái lém lỉnh bên cạnh, thứ đều trở nên logic và ấm áp lạ thường.

"Nàng đúng, đ.á.n.h lắm." Tạ Trầm thì thầm tai cô, khiến Tống Nghi đỏ mặt một cách hiếm hoi.

Dưới bóng hoàng hôn, tiếng của hai vang vọng, bỏ lưng tàn tích của một gia tộc tội . Lục Đình hóa điên, âm mưu của họ Lục chấm dứt, và giờ đây, mục tiêu cuối cùng – con rết chúa Lâm Hựu – đang chờ đón họ ở chương cuối cùng của cuộc hành trình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận