TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỌC VỊ TÂM XÀ

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7: CHIÊU HỒN TRONG KHÓI BIẾC

Sau khi tóm gọn tên quan giữ kho, vụ án tham ô 5000 thạch gạo vẫn thể kết thúc. Kẻ thực sự – một con cáo già cấp cao hơn trong Bộ Hộ – vẫn đang ẩn , và tên quan béo chỉ là một con thí đang ngậm miệng ăn tiền. Hắn thà chịu phạt trượng còn hơn khai kẻ chống lưng, vì " c.h.ế.t thì thể ", mà kẻ thì thừa thủ đoạn để khiến biến mất trong ngục tối.

“Hắn khai?” Tống Nghi nhướng mày A Thất từ Đại Lý Tự trở về.

“Cứng đầu lắm tiểu thư. Hắn cứ một mực là do nợ nần bài bạc nên liều, hề đồng phạm.” A Thất hậm hực đ.ấ.m mạnh lòng bàn tay.

Tống Nghi lém lỉnh xoay xoay chiếc lọ thủy tinh đựng bột lân tinh còn sót : “Người sống thể giữ bí mật, nhưng thần linh thì . Nếu sợ kẻ chống lưng hơn sợ luật pháp, chúng hãy để sợ ‘oan hồn’ của những dân c.h.ế.t đói vì thiếu gạo cứu trợ.”

“Tiểu thư định gì?” Tiểu Đào lo lắng hỏi, tay ôm khư khư hòm dụng cụ.

“Lập đàn cầu cơ, chiêu hồn phá án.”

Đêm đó, tại một bãi đất trống phía kho lương cháy, một dàn tế lễ kỳ lạ dựng lên. Khói hương nghi ngút, những lá bùa vàng dán khắp nơi. Tô Vãn khoác lên một bộ y phục rộng tay màu đen thêu chỉ bạc, tóc b.úi cao, tay cầm một thanh kiếm gỗ, trông khác gì một đạo sĩ trừ tà thực thụ.

Tên quan giữ kho giải tới, hai tay trói c.h.ặ.t, mặt mày xám ngoét. Hắn thấy khí u ám, tiếng gió rít qua những đống tro tàn của kho lương cũ, lòng bàn chân tự chủ mà run rẩy.

“Đại nhân, ngài thần hỏa giáng xuống ?” Tống Nghi bước từng bước chậm rãi quanh tên quan, giọng của cô luồn qua một chiếc ống tre nhỏ giấu trong cổ áo để tạo tiếng vang trầm đục, u uẩn.

! Cô đừng bày trò thần thánh ở đây!” Tên quan gào lên để trấn tĩnh bản .

“Vì 5000 thạch gạo chỉ là lương thực, nó là mạng .” Tống Nghi bất ngờ vung kiếm gỗ, chỉ thẳng một chiếc lư hương lớn đặt giữa đàn tế, “Oan hồn của những c.h.ế.t đói ở biên giới theo gạo về đây. Họ đang đòi nợ, đại nhân ạ.”

“A Thất! Đốt nến!” Tống Nghi quát lớn.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

A Thất – lúc đang đóng vai "hộ pháp" với bộ mặt nghiêm nghị đến mức đáng sợ – lập tức châm lửa bốn cây nến lớn.

Tống Nghi bắt đầu lẩm nhẩm những câu "thần chú" thực chất là các nguyên tắc tâm lý học tội phạm bằng tiếng Anh thế kỷ 21: "The eyes never lie... the subconscious will betray you..." (Đôi mắt bao giờ dối... tiềm thức sẽ phản bội ngươi...).

Tiểu Đào núp lưng A Thất, run bần bật vì tưởng tiểu thư đang mời thần tiên thật: “Tiểu thư ơi, nhẹ nhẹ thôi, con sợ ma lắm!”

“Hồn về!” Tống Nghi hét lớn, tay ném một nắm bột hỗn hợp (đồng sunfat và kali clorat cô bí mật chuẩn ) lư hương đang cháy đỏ hồng.

Bùng!

Một làn khói màu xanh lục đậm bất ngờ bốc cao lên quá đầu , tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc. Màu xanh ma quái đó phủ lên khuôn mặt tái dại của tên quan giữ kho. Hắn bao giờ thấy loại khói nào màu sắc kỳ dị như . Ở thời đại , đó chính là "quỷ hỏa".

“Nhìn khói xanh !” Giọng Tống Nghi vang lên quyền lực, cô bí mật thổi một ít bột lân tinh mịn khí qua một ống tẩu nhỏ. Những đốm lửa trắng li ti bắt đầu nhảy múa giữa làn khói xanh, trông như những linh hồn đang than .

“Ngài thấy ? Đó là gương mặt của những đứa trẻ c.h.ế.t đói vì cháo ăn. Chúng đang hỏi ngài: Gạo của chúng ? Ai lấy nó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/7.html.]

Tên quan béo ngã nhào xuống đất, hai mắt trợn trừng đám cháy màu xanh lục. Sự sợ hãi tột độ cộng với mùi hóa học gây ảo giác nhẹ khiến bắt đầu mất kiểm soát.

“Không ! chỉ lấy một phần nhỏ thôi! Phần lớn là đưa phủ Thượng thư! Là Lục Thượng thư bảo !”

Tống Nghi nhếch môi. Con cá lớn lộ diện. dừng ở đó. Cô cần một lời khai chi tiết hơn về cách thức giao dịch.

“Nói dối! Khói xanh đang chuyển sang màu đỏ m.á.u!” Tống Nghi ném thêm một nắm bột Stronti clorua .

Làn khói ngay lập tức chuyển từ xanh lục sang đỏ rực như m.á.u tươi. Cảnh tượng kinh hoàng đến mức A Thất cũng rùng , thầm nghĩ: Tô tiểu thư rốt cuộc là mật thám là phù thủy đây?

“Máu của những kẻ c.h.ế.t oan đang đòi mạng! Nếu ngài sự thật về vàng bạc nhận , linh hồn ngài sẽ thiêu rụi trong ngọn lửa ngay bây giờ!” Tống Nghi bước tới sát tên quan, đôi mắt cô phản chiếu ánh lửa đỏ rực, trông như một phán quan từ địa ngục lên.

Tên quan béo tè quần, dập đầu liên tục xuống đất: “ ! hết! Vàng giấu trong hầm rượu ở ngoại ô, con dấu của Lục phủ! Mật thư giao dịch vẫn giấu trong hộc ngầm giường! Xin thần linh tha mạng, xin đừng bắt !”

Tống Nghi thu kiếm , làn khói cũng dần nhạt . Cô hiệu cho A Thất: “Ghi chép hết ?”

A Thất giơ cuộn giấy lên, mặt vẫn còn hết kinh ngạc: “Đầy đủ thiếu một chữ, tiểu thư.”

Lúc , Tống Nghi mới tháo chiếc ống tre ở cổ áo , phủi phủi tà áo đen, trở dáng vẻ lém lỉnh thường ngày. Cô đá nhẹ vai tên quan đang co quắp: “Đại nhân, tỉnh . Thần linh ngủ , chỉ còn Đại Lý Tự đang đợi ngài thôi.”

Tên quan ngơ ngác quanh. Lửa tắt, khói cũng tan, chỉ còn mùi hắc nồng của hóa chất. Hắn nhận một nữ t.ử lừa cho tròng, nhưng lời , chữ biên bản của A Thất, cách nào rút nữa.

Tiểu Đào rón rén bước gần, cái lư hương vẫn còn vương chút khói đỏ: “Tiểu thư… mà biến hóa khói như ? Thần tiên cho bột màu ạ?”

Tống Nghi hì hì, cất những lọ t.h.u.ố.c hòm: “Bột màu gì chứ, đó là phản ứng của muối kim loại khi gặp nhiệt độ cao thôi. Màu xanh là của đồng, màu đỏ là của stronti. Muốn pháp sư ở thời dễ lắm, chỉ cần học giỏi hóa học một chút là .”

A Thất xách cổ tên quan lên, Tô Vãn với ánh mắt nể phục xen lẫn e dè: “Tiểu thư, quả thực… quá đáng sợ. Nếu Lục Đình thấy cảnh , chắc sẽ ngất xỉu ngay lập tức.”

“Hắn sẽ thấy thôi, nhưng trong đàn tế , mà là công đường.” Tống Nghi ánh mắt lạnh lẽo về phía phủ Thượng thư, “Con rắn , sẽ lột da từng lớp một.”

lúc đó, từ trong bóng tối của những bao tải gạo cháy đen, Tạ Trầm bước . Hắn quan sát từ đầu đến cuối. Ánh mắt Tô Vãn còn là sự nghi ngờ, mà là một sự khao khứ sở hữu kỳ lạ.

“Màn trình diễn xuất sắc.” Tạ Trầm tới mặt cô, tay khẽ chạm vạt áo đen của nàng, “Tô Vãn, nàng khiến bắt đầu tự hỏi, thế giới còn điều gì mà nàng thể ?”

Tống Nghi lém lỉnh nháy mắt: “Có chứ Vương gia. Ta thể ngăn trở nên quá thông minh , điều đó thật sự phiền lòng.”

Tạ Trầm bật , tiếng vang vọng giữa gian tĩnh mịch của kho lương cũ: “Đi thôi, pháp sư lém lỉnh của . Bữa vịt tối nay, mời.”

Tiểu Đào vỗ tay hoan hô: “Vịt ! Vịt ! A Thất ?”

A Thất cái lư hương, tiểu thư, gật đầu lia lịa: “Đi! Phải ăn để trấn tĩnh tinh thần!”

Dưới ánh trăng, bốn rời khỏi hiện trường, để đằng những tàn tích của một vụ án tham ô rúng động, bắt đầu từ một mồi lửa "lân tinh" và kết thúc bằng một làn "khói biếc" chiêu hồn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận