TÔI TRÚNG SỐ, CẢ HỌ ĐƯỢC NHỜ

7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

.

 

“Em gái đó thế nào?”

 

Trong xe im lặng lâu.

 

“Nó c.h.ế.t .” Anh khẽ. “Trước khi , nó nhắn một câu: ‘Anh , kiếp em nhất định sẽ .’”

 

nhắm mắt.

 

“Vậy vở kịch chỉ vì .”

 

“Ừ.” Anh thẳng phía . “Còn vì con bé.”

 

Đám cưới ấn định ngày hai mươi tháng năm.

 

Ba thầy phong thủy đều phán: đại cát, vượng phu, vượng t.ử, vượng gia.

 

Ngân sách từ ba trăm vạn đội lên năm trăm vạn.

 

“Cả đời một .” Em trai hăng hái. “Phải cho trò.”

 

Nhà gái “ mặt mũi”. Cưới đảo, bao máy bay, MC nổi tiếng, váy cưới cả triệu.

 

Tiền ở ?

 

Ở “phần còn ” của .

 

“Tiểu Tiểu, hạn mức thẻ bao nhiêu?” hỏi.

 

“Năm vạn.”

 

“Quẹt hết . Lệ Lệ thích bộ trang sức hai mươi vạn, con ứng mười vạn.”

 

“Con .”

 

“Vậy thì vay! Vay online! Hỏi ông chủ quán cà phê của con! Em con cưới vợ, con chị mà ?”

 

đưa năm trăm vạn.

 

Chỉ là bọn họ chọn quên.

 

Một tuần cưới, “vay” thêm mười vạn — tiền của Trần Giang Hải.

 

Anh đưa thẻ.

 

“Coi như đầu tư.”

 

Hôn lễ tổ chức đảo tư nhân.

 

Ba chiếc máy bay. Họ hàng diện đồ như dự t.h.ả.m đỏ.

 

cuối khoang, cạnh đống đạo cụ cưới.

 

Em họ khoe túi Chanel năm vạn tám.

 

“Đẹp.” đáp.

 

“Chị cũng nên ăn mặc cho dáng. Đừng quê thế.”

 

.

 

Gió biển thổi ràn rạt khi máy bay hạ cánh.

 

Nhà thờ kính dựng vách đá, chi phí bảy con .

 

Em trai mặc vest trắng, mặt mày rạng rỡ.

Lệ Lệ trong váy cưới đính kim cương vụn.

MC nổi tiếng, cát-xê sáu con .

 

Họ hàng chụp ảnh, đăng mạng.

 

“Nhà họ Lâm hưng thịnh!”

“Đám cưới trong mơ!”

“Đoán xem tốn bao nhiêu tiền?”

 

Không ai nhắc đến .

 

ở góc, năm trăm vạn của hóa thành pháo hoa.

 

Lễ đến phần trao nhẫn.

 

Cặp nhẫn một trăm hai mươi tám vạn.

 

MC hỏi:

 

“Dù giàu nghèo, bệnh tật khỏe mạnh, nguyện…”

 

nguyện ý.” Em trai lớn.

 

cũng nguyện ý.” Lệ Lệ e lệ.

 

Tiếng vỗ tay vang dội.

 

nhắn cho Trần Giang Hải: “Được .”

 

Anh trả lời: “Đã bắt đầu.”

 

---

 

Mười phút , khi chuẩn cắt bánh cưới sáu tầng mười vạn —

 

“Khoan !”

 

Cửa nhà thờ bật mở.

 

Những mặc đồng phục bước .

 

“Ai là Lâm Hạo?”

 

Anh họ bật dậy.

 

“Chúng là Cục Quản lý Thị trường. Anh tố cáo hối lộ thương mại, hóa đơn khống, kinh doanh trái phép. Mời phối hợp điều tra.”

 

Hội trường náo loạn.

 

Một nhóm khác tiến về phía chị họ.

 

“Lâm Mỹ Linh? Spa của cô tố vi phạm quy định y tế, kinh doanh phép.”

 

“Không ! Là hiểu lầm!”

 

Không ai .

 

“Lâm Kiến Quân?”

“Nhà máy của ông xả thải trái phép.”

 

Chú hai gần như khuỵu xuống.

 

Chưa đầy mười phút, bộ “tinh ” nhà họ Lâm mời .

 

Khách mời xôn xao. Điện thoại giơ lên lia lịa.

 

Em trai gào:

 

“Hôm nay là cưới của ! Các mắt ?!”

 

“Xin . Thi hành công vụ.”

 

Bác cả lắp bắp: “Chắc chắn hiểu lầm…”

 

lúc đó, thêm bước .

 

“Cục Thuế. Nhận tố cáo trốn thuế.”

 

Bác cả câm bặt.

 

Âm nhạc tắt. Bánh cưới còn nguyên.

 

Mẹ ngất xỉu.

 

Ba run rẩy chỉ tay về phía .

 

“Là mày… ?!”

 

Mọi ánh mắt dồn .

 

bước lên phía .

 

“Kính thưa .” cầm micro. “Xin gián đoạn, nhưng vài việc rõ.”

 

Em trai lao tới.

 

“Con điên ! Mày phá đám cưới tao hả?!”

 

thẳng nó.

 

“Phá?” bật lạnh. “Tiền tổ chức cái đám cưới năm trăm vạn từ , mày ?”

 

hiệu.

 

Màn hình lớn phía bật sáng.

 

Lịch sử chuyển khoản.

Biên bản ép ký dấu vân tay.

Ảnh nhóm gia đình khoe biệt thự, xe sang.

 

“Một năm trúng một trăm triệu. Trong một đêm, mười tám hộ, bảy mươi chín kéo đến nhà , ép ký giấy, chia sạch tiền.”

 

Hình ảnh chuyển sang bệnh án.

 

Giấy chẩn đoán bạch cầu.

Ảnh rụng tóc vì hóa trị.

Số dư tài khoản: 1.000.

 

“Khi cần tám trăm nghìn để chữa bệnh, bọn họ bảo tự vay. Hôm nay, họ dùng tiền của để tổ chức tiệc cưới đảo.”

 

Mẹ lao tới, gào:

 

“Tiểu Tiểu! Con linh tinh cái gì ! Chúng của con!”

 

bật khi hai chữ .

 

“Người ? Lúc các ép điểm chỉ chia tiền, coi ? Lúc bắt ngủ trong bếp, ăn đồ thừa, nhớ ? Lúc chìa thẻ tín dụng bắt quẹt mua trang sức cho các , ai nghĩ đến hai chữ ?”

 

Ba gầm lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-trung-so-ca-ho-duoc-nho/7.html.]

 

“Gia phô ngoài! Mày nhất định hủy cái nhà mới lòng ?!”

 

“Nhà?” thẳng ông. “Từ ngày các đuổi khỏi cửa, cái gọi là nhà đó c.h.ế.t .”

 

bước tới mặt em trai.

 

Mắt nó đỏ ngầu, giọng nghẹn :

 

“Chị… nhất thiết thế ngay trong đám cưới của em …”

 

cắt ngang:

 

“Lâm Diệu Tổ. Căn nhà cưới hai mươi triệu của mày. Chiếc xe một triệu. Hôn lễ năm trăm vạn . Từng đồng đều là tiền của tao. Mày quên nhanh ?”

 

“Đó là chị tự nguyện đưa!”

 

“Tự nguyện?”

 

bật đoạn ghi âm.

 

“Con gái lấy chồng thì tiền cũng là của nhà , chi bằng đưa cho nhà bây giờ.”

“Giữ tay nó ! Hôm nay ký cũng ký!”

“Đồ bất hiếu! Nuôi mày uổng công!”

 

Âm thanh vang dội khắp nhà thờ kính.

 

Khách mời , ánh mắt chuyển từ tò mò sang khinh miệt.

 

“Tự nguyện?” lạnh. “Các ép ký, cướp tiền, gọi đó là tự nguyện. Mặt dày đến mức nào ?”

 

Trần Giang Hải bước lên, giọng điềm tĩnh:

 

đại diện pháp lý của cô Lâm Tiểu Tiểu. Chúng nộp đơn kiện yêu cầu trả bộ khoản thu lợi bất chính. Đây là bản .”

 

Tài liệu phát xuống.

 

Anh tiếp lời:

 

“Đồng thời, bộ chứng cứ về hối lộ thương mại, kinh doanh trái phép, xả thải gây ô nhiễm và trốn thuế chuyển cho cơ quan chức năng. Trong ba ngày tới, tài sản liên quan sẽ phong tỏa.”

 

Anh họ sụp xuống.

Chị họ thét.

Chú hai c.h.ử.i rủa loạn xạ.

Bác cả tái mặt.

 

Mẹ lao tới định tát , nhưng giữ .

 

Bà quỳ sụp xuống, ôm lấy chân :

 

“Tiểu Tiểu! Mẹ sai ! Mẹ trả tiền cho con! Con rút đơn ! Con thể phá cả nhà !”

 

cúi bà.

 

“Mẹ. Lúc con bệnh, chuyển cho con hai nghìn, còn dặn khỏi trả .”

 

Bà đơ .

 

“Giờ con trả . Cả vốn lẫn ‘tình ’.”

 

rút hai nghìn tiền mặt, thả xuống mặt bà.

 

Rồi lưng bước .

 

Khách mời tự động tách , nhường lối.

 

Sau lưng , ba gào lên:

 

“Lâm Tiểu Tiểu! Hôm nay mày bước khỏi đây thì vĩnh viễn đừng về!”

 

ngoái cuối.

 

Ba gào thét.

Mẹ lóc.

Em trai c.h.ử.i rủa.

Họ hàng hoảng loạn.

 

Hai mươi sáu năm nhẫn nhịn, lấy lòng, hi sinh.

 

Hóa chỉ nuôi lớn một ổ đỉa.

 

“Yên tâm. cũng chẳng bao giờ cái ổ đó nữa.”

 

Gió biển thốc mặt khi bước khỏi nhà thờ.

 

Lần đầu tiên, thấy thở cũng là một loại tự do.

 

---

 

Mọi việc đó diễn đúng kế hoạch.

 

Tòa tuyên bộ khoản chuyển tiền là thu lợi bất chính, buộc trả.

 

Tài sản phong tỏa, đấu giá.

 

Công ty họ phá sản.

Spa đóng cửa.

Nhà máy niêm phong.

Tiệm sữa sang nhượng.

Nhà cưới bán tháo.

Biệt thự dán giấy đấu giá.

 

Họ kháng cáo, nhưng vô ích.

 

thu hồi tám mươi triệu.

 

Hai mươi triệu còn cháy sạch ăn chơi, lỗ vốn và tiền phạt.

 

Tám phần — là kết cục nhất.

 

chuyển cho Trần Giang Hải năm triệu.

 

“Lợi nhuận đầu tư.”

 

Anh nhận.

 

“Giữ tiền chữa bệnh.”

 

---

 

Thời gian trôi qua.

 

Hóa trị kết thúc, chuyển sang duy trì.

 

Ban ngày phụ quán cà phê.

 

Cuộc sống phẳng lặng như mặt nước.

 

Cho đến một buổi chiều.

 

Cửa quán mở .

 

Mẹ đó.

 

Gầy , già , áo cũ sờn.

 

“Tiểu Tiểu…”

 

vẫn lau bàn.

 

“Có việc gì?”

 

“Ba con… nhập viện. Tim. Cần hai trăm nghìn.”

 

ngẩng đầu.

 

“Họ hàng tránh hết. Em con ly hôn . Nhà cưới bán để trả nợ. Giờ ba thuê phòng tầng hầm…”

 

đặt khăn xuống.

 

“Nói với để gì?”

 

Bà bật :

 

“Mẹ xin con… cứu ba con một … coi như con một đời…”

 

bà.

 

“Mẹ còn nhớ lúc con bệnh ?”

 

Bà lặng .

 

“Mẹ bảo con vay bạn bè, vay app, vay nặng lãi cũng . Chỉ hai nghìn là hết trách nhiệm.”

 

Bà nhào tới định nắm tay .

 

“Con thể tuyệt tình ! Mẹ sinh con!”

 

Nhân viên giữ bà .

 

“Mẹ sinh con. cũng suýt đẩy con chỗ c.h.ế.t.”

 

.

 

“Đi . Sau đừng tới nữa.”

 

lâu lảo đảo rời khỏi quán.

 

Bóng lưng gầy như chiếc lá úa.

 

Trần Giang Hải đưa ly sữa nóng.

 

“Khó chịu ?”

 

“Không.” thở chậm rãi. “Chỉ tiếc là tỉnh ngộ sớm hơn.”

 

“Còn hận ?”

 

“Từng hận.” ngoài cửa kính. “ bây giờ . Hận mệt lắm. giữ sức để sống cho còn hơn.”

 

Ngoài , nắng chiều trải dài mặt đường.

 

Lần , đầu nữa.

 

hết

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận