mở miệng định , nhưng nuốt trọn giữa đám âm thanh hỗn loạn.
“Im nào!”
Bác cả đập bàn.
Căn phòng lập tức im bặt.
Ông bước đến mặt , hai tay chắp lưng, dáng vẻ như đang chủ trì hội nghị.
“Tiểu Tiểu , hôm nay mười tám hộ họ Lâm mặt đầy đủ, vì đây là chuyện trọng đại. Một trăm triệu thì nhiều, nhưng nhà đông , chia cũng chẳng đáng bao nhiêu.”
Mẹ gật đầu lia lịa.
“Người một nhà thì cùng hưởng.”
Bác cả rút từ túi áo một tờ giấy, trải .
“Bác thảo sẵn phương án phân chia, thử, nếu hợp lý thì để Tiểu Tiểu ký.”
Giấy A4 kín chữ tay.
hoa cả mắt.
“Đầu tiên, ba con vất vả cả đời, mua một căn biệt thự hai mươi triệu là hợp lý.”
Mắt sáng rỡ: “ đúng, khu ngoại ô để ý lâu .”
“Diệu Tổ sắp cưới, nhà mười lăm triệu, xe một triệu, nội thất hai triệu, tổng mười tám triệu.”
Em trai toe toét: “Cảm ơn bác! Cảm ơn chị!”
“Lâm Hạo mở công ty, năm triệu vốn.”
“Ba năm lên sàn!” – họ vỗ n.g.ự.c.
“Mỹ Linh mở spa, ba triệu.”
“Tiểu Tiểu tới chị miễn phí!”
“Tinh Tinh mở sữa, năm trăm nghìn.”
“Yêu bác cả nhất!”
“Chú hai mở nhà máy, mười triệu.”
“Con chú ba du học, hai triệu.”
“Chú tư đổi xe, tám trăm nghìn.”
Danh sách kéo dài suốt hai mươi phút.
Mười tám hộ, nhà nào cũng phần.
Trên từng khuôn mặt là niềm hân hoan pha lẫn tham vọng và sự đương nhiên.
Không ai .
Họ chỉ tờ giấy, như những xấp tiền đang bay lơ lửng.
Bác cả tổng kết:
“Còn bác, tuổi cao , nông trại gà thả vườn, năm triệu là đủ.”
Ông đặt tờ giấy xuống bàn.
“Tiểu Tiểu, cháu ý kiến gì ?”
Cuối cùng, ánh mắt mới dồn phía .
Cổ họng khô khốc.
chậm rãi lên tiếng:
“Đây là tiền của cháu.”
Một lặng ngắn ngủi rơi xuống.
Mẹ là đầu tiên bùng nổ.
“Con cái gì hả? Tiền của ai với ai! Chúng là một nhà!”
Chị dâu cong môi:
“ đó Tiểu Tiểu, chị trách em , nhưng con gái giữ nhiều tiền gì? Gửi ngân hàng cũng trượt giá. Đưa cho gia đình đầu tư mới sinh lời. Sau em lấy chồng, nhà đẻ thực lực thì nhà chồng mới dám coi thường.”
thẳng chị :
“ từng sẽ lấy chồng. Số tiền đó tự kế hoạch sử dụng. Nếu ai thật sự khó khăn, thể cân nhắc cho vay.”
Ba bật dậy, mặt đỏ phừng phừng.
“Cho vay? Mày chuyện vay mượn với ? Lâm Tiểu Tiểu, sách bao năm nuôi não mày thành cái gì ?!”
Bác cả giơ tay ngăn ba , giọng ôn tồn đầy “đạo lý”:
“Tiểu Tiểu , cháu còn trẻ nên hiểu. Số tiền lớn như , một cháu gánh nổi . Cả nhà cùng chung tay, tiền đẻ tiền, ai cũng là chỗ dựa cho cháu.”
bật thành tiếng.
Chỗ dựa?
Dựa bằng lông gà ?
thẳng từng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-trung-so-ca-ho-duoc-nho/2.html.]
“Ba năm nhập viện mổ, vay khắp các app online mới gom đủ tám vạn. Khi đó ai giúp ? Bác cả đang kẹt tiền; chú hai mua xe; họ bảo khởi nghiệp thất bại, nợ còn trả xong.”
Phòng khách im bặt.
Anh họ mặt tái xanh: “Lôi chuyện cũ gì?”
tiếp lời:
“Năm ngoái ba mua xe, dành dụm hai năm đưa mười vạn. Em trai còn chê ‘ thế thôi ?’”
“Tháng chị họ cưới, mừng năm nghìn, chị bảo ‘lương cao mà còn keo kiệt’.”
Lâm Mỹ Linh mặt trắng bệch: “ em cũng tới ăn cưới mà!”
“ tới. Ngồi bàn cuối cùng, chung với mấy đứa trẻ con nhà hàng xóm, vì các bảo ‘bàn chính dành cho họ hàng quan trọng’.”
quanh những gương mặt quen mà lạ.
“Giờ tiền, tự nhiên thành họ hàng quan trọng, thành một nhà?”
Mẹ lao tới, tát một cái.
Tai ù , má nóng rát.
Bà run giọng:
“Đồ vô ơn! Nuôi mày lớn để mày bêu riếu cả nhà mặt thiên hạ ? Mạng mày là tao cho, tiền mày cũng là tiền của tao!”
Ba chỉ thẳng :
“Hôm nay cái giấy , mày ký cũng ký, ký cũng ký!”
Bác cả hiệu.
Anh họ và Lâm Diệu Tổ bước lên, mỗi giữ một tay .
“Các định gì? Buông !”
Không ai đáp.
kéo đến bàn .
Hộp mực đỏ đặt sẵn.
Mẹ túm lấy tay , ấn mạnh xuống lớp mực.
“Mẹ! Đây là cưỡng ép! Là phạm pháp!”
Ba lạnh: “Pháp luật? Tao là gia pháp!”
Ngón tay ép c.h.ặ.t lên từng tờ “giấy vay tiền”, “hợp đồng tặng cho”.
Một tờ.
Hai tờ.
Ba tờ…
Anh họ video hề hề:
“Phối hợp chút em, cả nhà vui vẻ mới .”
Lâm Diệu Tổ cạnh còn phụ họa:
“Khoảnh khắc lịch sử của nhà họ Lâm! Cùng phát tài!”
vùng vẫy, đá đổ chiếc ghế nhựa.
Không ai dừng .
Bảy mươi chín .
Bảy mươi chín ánh mắt.
Chứng kiến giữ c.h.ặ.t t.a.y, ấn dấu vân tay lên hơn chục bản giấy.
Dấu cuối cùng xong.
Mẹ buông tay , rút khăn lau sạch mực.
“Nghe lời sớm thì khổ .”
Chị họ đưa khăn ướt:
“Lau Tiểu Tiểu, nhớ ghé spa chị, chị giảm tám phần.”
bệt xuống sàn, họ reo hò như trúng mùa.
Lâm Diệu Tổ móc điện thoại đưa cho bác cả.
Bác cả nâng máy lên:
“Công ty tài chính bác liên hệ xong , chuyển khoản luôn, mai tiền về!”
“Biệt thự ven hồ nhé!”
“ BMW đời mới!”
“Công ty đặt tên Hạo Vũ Công Nghệ!”
“Spa mở ngay trung tâm!”
Tiếng thông báo chuyển tiền vang liên hồi.
cần cũng — tiền trong tài khoản đang lượt biến mất.
Lâm Diệu Tổ xổm mặt , hiền như từng gì sai.
“Chị , đừng vẻ mặt đó. Tiền là vật ngoài , tình mới vô giá, đúng ?”