04
Lâm Tư Nguyệt uống hết một nửa chai nước, đột nhiên nháy mắt với hai kẻ tùy tùng.
Lăng Đào Đào và Hạ Dư Oánh lập tức mỗi một bên kẹp c.h.ặ.t cánh tay , ấn bức tường bao bên ngoài phòng thi.
dốc sức vùng vẫy : "Các cái gì !"
Lâm Tư Nguyệt chậm rãi bước tới, nụ ngọt ngào là những lời lẽ lạnh lẽo độc ác:
"Học bá Lục chẳng luôn coi trọng tác phong và dung mạo nhất ?"
Cô xoay cổ tay, dòng nước suối lạnh buốt đổ thẳng cổ áo đồng phục của .
Nước lạnh thấu xương chảy dọc xuống sống lưng, chiếc áo đồng phục trắng lập tức trở nên trong suốt, lộ đường viền áo lót màu xanh nhạt bên trong.
Nhìn thấy cảnh , Lâm Tư Nguyệt càng tươi hơn.
"Ây da, vẫn là màu xanh nhạt thuần khiết cơ đấy~"
Lâm Tư Nguyệt dùng miệng chai hất cằm lên :
"Không lát nữa đống nước đổ xuống quần... Để tao đoán xem, quần lót của mày cùng bộ ?"
Cô bộ định đổ nước tiếp, bất ngờ nhấc chân đá mạnh đầu gối cô .
Lâm Tư Nguyệt ngờ chiêu , cả trực tiếp lùi hai bước, chai nước suối trong tay cũng theo đà rơi xuống đất.
"Lục Ninh, mày..."
Cô nghiến răng , nhưng nhanh đó chớp mắt với hai kẻ tùy tùng mặt. Lăng Đào Đào và Hạ Dư Oánh lập tức hiểu ý, buông cánh tay đang giữ c.h.ặ.t .
Không cần đoán cũng tình huống gì đang xảy .
Quả nhiên, Tề Kính Tư đang về phía , tay cầm một chai nước suối ướp lạnh.
Anh thấy vũng nước mặt đất và chai nước suối rỗng vứt lăn lóc, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
05
"Có chuyện gì ?"
Anh cau mày nghiêm giọng hỏi, ánh mắt quét qua giữa và Lâm Tư Nguyệt.
còn kịp lên tiếng, Lâm Tư Nguyệt nhanh nhảu tranh :
"Kính Tư, đừng giận, Ninh Ninh chỉ là lúc uống nước cẩn thận đổ lên áo, lỡ tay rơi chai nước thôi."
"Lục Ninh còn , chai nước khó uống, mùi lạ, em nghĩ chắc chắn cũng cố ý ..."
Ánh mắt Tề Kính Tư lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh chằm chằm , hỏi:
"Lục Ninh, là ?"
trai mắt, từng sẽ mãi mãi bảo vệ , bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng. Anh thậm chí chẳng thèm hỏi lấy một câu, trực tiếp tin lời Lâm Tư Nguyệt.
" ."
dứt khoát thừa nhận:
"Là đổ đấy, nhưng cũng uống một nửa , giờ khát nữa, hơn nữa chai nước mùi vị đúng là lạ thật."
Biểu cảm của Tề Kính Tư rõ ràng thả lỏng hơn, giọng điệu cũng ôn hòa vài phần:
"Không khát nữa thì ."
Sau đó, đưa chai nước mới mua cho Lâm Tư Nguyệt, mỉm : "Tư Nguyệt, cái cho em."
Lâm Tư Nguyệt đưa tay nhận lấy, ngay giây tiếp theo liền dúi chai nước tay , đầy ẩn ý :
"Cho mày đấy, nước ngon lắm, mày cứ từ từ mà uống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-hoa-giai-am-muu-cua-ban-trai-nho-nhin-thay-binh-luan/chuong-2.html.]
nhận lấy chai nước suối Lâm Tư Nguyệt dúi cho, đầu ngón tay chạm vỏ chai lạnh ngắt, nhưng trong lòng còn lạnh hơn cả thứ nước .
Tề Kính Tư một bên, ánh mắt lảng tránh. chằm chằm, nhưng vẫn dám thẳng mắt .
"Cảm ơn."
nhẹ giọng , vặn nắp chai nhấp một ngụm tượng trưng, đó nhanh ch.óng đóng nắp .
Lâm Tư Nguyệt đồng hồ, khoa trương thốt lên:
"Ây da, sắp đến giờ thi !"
Cô sang Tề Kính Tư, chớp chớp đôi mắt to tròn :
"Kính Tư, mấy bọn em kỳ đà cản mũi nữa , để Ninh Ninh tập trung chuẩn thi ."
06
Lăng Đào Đào và Hạ Dư Oánh theo sát phía . Khi ba họ một đoạn, rõ tiếng họ bật ch.ói tai.
Bình luận dường như mới nhận vấn đề, lúc bùng nổ:
[Vãi chưởng, ban nãy nhầm chứ? Lâm Tư Nguyệt thế mà uống chai nước đó ha ha ha...]
[Cười c.h.ế.t mất, ả đúng là cái gì cũng dám cướp, phen kịch để xem , đáng đời con ả xanh!]
[ thể chờ đợi thêm để xem biểu hiện của Lâm Tư Nguyệt trong phòng thi !]
Ánh mắt Tề Kính Tư dõi theo Lâm Tư Nguyệt, tràn ngập vẻ lưu luyến rời. Bị phát hiện, mới vội vàng :
"Ninh Ninh, cũng đến phòng thi ..."
gật đầu, vờ như điều gì, nở một nụ đáp: "Anh mau , kẻo muộn."
Anh gật đầu như trút gánh nặng, rảo bước đuổi theo Lâm Tư Nguyệt.
bóng lưng , trái tim như d.a.o cùn cứa qua.
Bình luận lướt qua:
[Bé cưng đừng buồn, vì loại tra nam đáng !]
[Thấy , để đuổi theo Lâm Tư Nguyệt, gã tồi chạy còn nhanh hơn cả thỏ!]
[Em gái, trai em đến kìa!]
vội ngoảnh , quả nhiên thấy trai Lục Viễn đang sải bước tới.
Anh mặc một chiếc áo phông trắng và quần jean đơn giản, ánh nắng hắt xuống gương mặt góc cạnh của tạo thành những cái bóng vụn vỡ.
Với tư cách là thủ khoa khối tự nhiên tỉnh khóa , trai luôn là nhân vật huyền thoại của trường.
Lúc , chạy chậm đến mặt , rút từ trong túi một cây b.út máy tinh xảo, gọi một tiếng:
"Ninh Ninh! Cho em , đặc biệt mua cho em đấy."
nhận lấy cây b.út máy, cầm khá nặng tay, b.út khắc bốn chữ "Kim Bảng Đề Danh" (Tên ghi bảng vàng).
Thấy cứ chằm chằm cây b.út, trai xoa đầu , :
"Đây là b.út Trạng nguyên, cùng loại với cây b.út dùng lúc thi đại học năm ngoái đấy. Cầm lấy nó, em nhất định sẽ phát huy hơn bình thường."
định lên tiếng cảm ơn, mắt xẹt qua vài dòng bình luận:
[Đừng , em gái ơi, lúc thi đại học em tuyệt đối đừng dùng cây b.út .]
[Cây b.út cũng động tay động chân , nó thể chuyển điểm, đáp án em sẽ tự động chuyển cho Lâm Tư Nguyệt.]
[Đến lúc đó điểm thi đại học của em sẽ ả ăn cắp, em chỉ thể thi hơn một trăm điểm thôi!]