Bởi vì chúng kết hôn vì tình yêu.
Ở gia đình đẻ cũng chẳng nhận bao nhiêu yêu thương.
Bây giờ chẳng qua chỉ là đổi một môi trường khác mà thôi.
đó, bắt gặp Tạ Tư Nguyên đang ôm hôn một phụ nữ ăn mặc lòe loẹt ở một câu lạc bộ cao cấp.
Cảm xúc của thể kìm nén nữa.
, nháo, bắt thề bao giờ thế nữa.
Cả nhà họ Tạ đều thấy quá lên.
Họ thấy thật điều.
“Người đàn ông thành đạt nào mà chẳng năm thê bảy ?”
Tạ Tư Nguyên thậm chí còn bộ dạng của hiện giờ đều là do nuông chiều mà .
Từ ngày đó chúng bắt đầu chiến tranh lạnh.
Anh về nhà nữa, chặn liên lạc của .
Bệnh tình của trầm trọng hơn.
Bác sĩ dặn chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa.
Trong cơn tuyệt vọng, đề nghị ly hôn.
Tạ Tư Nguyên tưởng dùng hôn nhân để uy h.i.ế.p .
Người nhà họ Tạ đều bảo để đạt ý đồ, nếu sẽ càng lấn tới.
Anh lập tức để luật sư soạn thỏa thuận ly hôn, bắt tay trắng.
ký chút do dự.
Bốn năm yêu đương, ba năm hôn nhân, chấm dứt tại đây.
Lúc vẫn còn chìm đắm trong nỗi đau quá khứ, Tạ Tư Nguyên tiến về phía .
Anh đống thức ăn trong tay , Lệ Vân Túc, cuối cùng ánh mắt dừng ở chiếc Wuling Hongguang bên cạnh.
Trong mắt hiện lên một tia khinh miệt.
Anh nhếch môi :
“Trần Niệm, một sinh viên nghiệp trường danh giá như cô mà bảo mẫu cho , cô nghĩ gì ?”
“Không liên quan đến .”
“Trần Niệm, cô vẫn hiểu? Từ ngày cô gả nhà họ Tạ, cô còn đại diện cho chính nữa , cô đại diện cho thể diện của nhà họ Tạ chúng .”
“Tạ Tư Nguyên, chúng ly hôn . Bây giờ và nhà họ Tạ chẳng nửa xu quan hệ.”
Tạ Tư Nguyên càng mỉa mai hơn:
“Trần Niệm, ly hôn cô vẫn là vợ cũ của , nhắc đến cô vẫn sẽ nhắc đến . Cô đừng mất mặt như thế ? Cô việc thể dùng não một chút ? Đừng suốt ngày hành động theo cảm tính như .”
những lời nữa.
dắt tay Lệ Vân Túc định lên xe.
Tạ Tư Nguyên chộp lấy tay :
“Trần Niệm, ngoài bấy nhiêu ngày chắc cũng chịu đủ cực khổ nhỉ? Có thấy nhớ cuộc sống thiếu phu nhân ở nhà họ Tạ ?”
“Nếu cô nhận , chân thành sửa đổi, thể cân nhắc tái hôn với cô.”
“ với những phụ nữ bên ngoài chỉ là chơi bời thôi, vị trí vợ vẫn cân nhắc khác, đến nay vẫn để dành cho cô.”
“Chỉ cần cô chịu sửa cái tính thối đó , cúi đầu xin nhà , —”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-buoc-vao-hao-mon-tu-to-quang-cao-ven-duong/chuong-4.html.]
hất tay :
“Không cần để dành , cái vị trí cao quý đó Tạ tổng cứ dành cho khác , hiếm lạ!”
Trên đường về, một điện thoại khác gọi đến.
Là đứa cháu ngoại của Tạ Tư Nguyên, đứa trẻ tận tình chăm sóc hai năm.
Dù chặn hết nhà họ Tạ nhưng chừa của nó, nghĩ trẻ con , là ở lớn dẫn dắt.
Vả chăm sóc hai năm, nghĩ giữa chúng tình cảm.
“Alo, Khang Khang.”
điều chỉnh tâm trạng, cố gắng để giọng thật dịu dàng.
“Trần Niệm! Đồ đàn bà bỏ rơi! Mẹ cháu chuyện với cô!” Khang Khang gào lên với giọng điệu ác ý.
Sau đó, chị gái Tạ Tư Nguyên máy:
“Trần Niệm, Tư Nguyên cô bảo mẫu cho ?”
“Cô chút quan điểm cục diện nào thế? Cô chẳng trực tiếp tát mặt Tư Nguyên, tát mặt nhà họ Tạ chúng ? Cô định để lưng nhà họ Tạ thế nào?”
“Trần Niệm, chẳng trách coi trọng cô, cô đúng là vẫn cứ hạ đẳng như thế, chẳng thể lộ diện ở nơi trang trọng !”
cúp máy, chặn .
Dừng xe bên lề đường, kìm nén cảm xúc nữa, gục xuống vô lăng nức nở.
Không qua bao lâu, nỗi uất ức tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng vơi phần nào, mới mệt mỏi thẳng dậy.
vẫn cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc.
“Trần Niệm, cho cô giấy , lau .”
Lệ Vân Túc đột ngột lên tiếng.
mới nhớ Lệ Vân Túc vẫn còn ghế an phía , lúc thằng bé đang lom lom .
Bàn tay nhỏ nhắn đưa cho một tờ khăn giấy.
“Xin nhé, cô con sợ đúng ?” cố gắng nặn một nụ .
Quản gia dặn dặn rằng Lệ Vân Túc chịu kích thích, sợ cảnh tượng sẽ để bóng đen tâm lý cho nó.
Lệ Vân Túc chậm rãi lắc đầu.
“Trần Niệm, con sợ . Cô cứ từ từ , con đợi cô.”
“Người lớn nhè hổ , con cô .”
những lời trẻ con cho bật .
“Cảm ơn con nhé, nhóc ấm áp. Cô đủ , sẽ nữa. Chúng về nhà nào!”
Tối đó vì tâm trạng nên về phòng sớm.
Có tiếng gõ cửa vang lên.
“Trần Niệm, ?” Lệ Đình Thâm hỏi.
tắm xong, tóc khô, vội vàng khép áo choàng tắm, xác nhận lộ chỗ nào nên mới lên tiếng:
“Vào ạ.”
Lệ Đình Thâm mặc một bộ đồ mặc nhà màu xám nhạt, mái tóc đen rủ xuống trán, dáng cao ráo, trông thanh thoát hơn vài phần.
Anh xuống chiếc ghế cạnh giường , thoáng qua mái tóc ướt của đầu một cách mất tự nhiên, bắt đầu quan sát căn phòng khách .
“Quần áo trong tủ thấy cô mặc bao giờ?” Anh hỏi.
“Những quần áo đó quý giá quá, quen mặc.”