Tôi Bước Vào Hào Môn Từ Tờ Quảng Cáo Ven Đường
Chương 1
thật sự ngờ dán quảng cáo tuyển kế ngoài cột điện là nhà tỷ phú.
Lúc , đang cổng biệt thự.
Bên cạnh là quản gia với dáng vẻ cao ngạo.
“Ông chủ nhà chỉ tuyển kế cho con, tìm vợ cho . Cô cần nhớ rõ điều .”
“Điều kiện của ông , cô đừng nảy sinh ý nghĩ nên .”
cúi đầu, mắt thẳng, trong lòng thầm cảm thán — Công việc đúng là quá hợp với .
Nói trắng , chẳng chỉ là tìm một bảo mẫu cao cấp cho trẻ con ?
Buổi sáng ly hôn xong, giờ bảo tái giá, thật sự là tâm trạng.
chăm trẻ, chỗ ăn ở — ít nhất tốn tiền thuê nhà.
Với cảnh túng quẫn hiện tại của , đây đúng là tuyết rơi gặp than hồng.
lễ phép gật đầu:
“Vâng, hiểu. tuyệt đối sẽ suy nghĩ vượt ranh giới.”
Quản gia gật đầu, dẫn phòng ăn.
Bên chiếc bàn dài khổng lồ, một cặp cha con trẻ tuổi đang giằng co.
Người đàn ông trầm cầm bát cơm và thìa, sắc mặt vui.
Cậu bé u uất mím c.h.ặ.t môi, chịu nhượng bộ.
Không khí như đông cứng .
Rất lâu , đàn ông thở dài, là đầu tiên chịu thua.
Anh thất vọng đặt bát xuống, dùng những ngón tay thon dài xoa trán, giọng trầm thấp:
“Ăn một miếng thôi… một miếng nhỏ thôi, ?”
Quản gia tiến lên:
“Thưa ông, hôm nay đến ứng tuyển. Cô trông khá ngoan ngoãn.”
Người đàn ông chậm rãi đầu .
Anh mặc quần tây đen đơn giản và sơ mi trắng, cúc cùng mở , thấp thoáng xương quai xanh sắc nét.
Ống tay xắn lên, cánh tay trắng lạnh, rắn rỏi.
Gương mặt , từng thấy bản tin tài chính.
Quá mức tuấn và nổi bật, chỉ cần gặp một là thể quên .
Vừa nãy còn lo liệu l.ừ.a đ.ả.o .
Nhìn thấy gương mặt , yên tâm.
Một phận như , lý do gì tốn công lừa một phụ nữ ly hôn, trắng tay như .
Ánh mắt sâu thẳm của lướt qua , giọng mang theo chút mệt mỏi:
“Cô tên gì?”
đoán chắc kết thúc một ngày việc, còn kịp đồ về cho con ăn, nhưng đả kích thê t.h.ả.m.
Có lẽ với , cho con ăn còn khó hơn ký mấy hợp đồng tiền tỷ.
“Trần Niệm.” đáp.
Anh khẽ gật đầu, đưa bát cơm cho :
“Cô thử xem.”
Nói xong, dậy tới ghế sofa, khoanh tay ung dung quan sát .
Chắc đây là buổi phỏng vấn thử việc .
nhất định thể hiện thật , nếu giữ , ít nhất tối nay ngủ gầm cầu.
cầm bát cơm, nở một nụ mà bản cho là hiền từ, tiến về phía bé.
kịp bước hai bước, thằng bé “vèo” một cái chui xuống gầm bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-buoc-vao-hao-mon-tu-to-quang-cao-ven-duong/chuong-1.html.]
Chỉ lộ đôi mắt đen láy như nho, tức giận hét về phía đàn ông:
“Con cần! Bảo cô cút ! Con cô đút! Bọn họ đều là phụ nữ xa!”
Xem , thằng bé gặp ít “ kế” .
Vậy thì càng cố gắng.
Liếc nhanh một vòng, thấy khắp nhà đều là mô hình Ultraman, lập tức chủ ý.
lấy vài con Ultraman, đặt xuống bên cạnh thằng bé gầm bàn, :
“Con yên tâm, cô đút cho con . Cô đang đút cho Diga với Seven ăn mà, con cần lo.”
Nói xong, nghiêm túc đút cơm cho Ultraman:
“Ăn nhiều nhé, ăn no mới cứu thế giới.”
“Trẻ con chịu ăn, tay chân gầy gò, ngay cả bản còn bảo vệ nổi, bảo vệ loài ?”
“Ồ, con ăn rau ? đúng , ăn rau mới sức.”
Thằng bé tủi bên cạnh, như thể bỏ quên.
Nó chép miệng mấy cái, như thấy.
Đến khi nó gấp đến mức ch.óp mũi đỏ lên, sắp , mới giả vờ phát hiện:
“Ơ kìa! Ở đây còn một bé Ultraman nữa ? Diga, con thể chia phần cơm còn cho em ? Em ăn no mới lớn mạnh giống con .”
Diga: “Được.”
:
“Thôi , Diga đồng ý thì chia cho con một chút nhé. đừng ăn nhiều quá, ăn nhiều hơn Diga là nó sẽ buồn đó.”
Thằng bé gật đầu lia lịa.
còn kịp đưa thìa, nó há miệng c.ắ.n lấy.
Ăn liền mấy miếng to, còn trừng mắt trách :
“Sao cô cho con ăn rau? Cô sợ con vượt mặt Diga đúng ? Phụ nữ !”
đầu đàn ông.
Hàng mày giãn , trao cho một ánh tán thưởng.
Tối hôm đó, ở luôn trong biệt thự.
Biệt thự ba tầng.
ở tầng hai cùng nhóc bốn tuổi Lệ Vân Túc, còn Lệ Đình Thâm ở tầng ba.
Quản gia dặn dặn :
“Tuyệt đối lên tầng ba. Trước đây từng phụ nữ điều, nửa đêm lén leo lên giường ông chủ, ông ném thẳng từ cửa sổ xuống.”
liên tục gật đầu, cam đoan vượt ranh giới.
Hổ phụ sinh khuyển t.ử, con trai tỷ phú mới bốn tuổi tự ngủ một , giúp đỡ khối việc.
Chiều hôm khi Lệ Đình Thâm tan về, đang ở cửa biệt thự cho Lệ Vân Túc ăn cơm.
Cổ thằng bé buộc một sợi dây dắt ch.ó, bệt đất song song với một con Golden Retriever.
Chó ăn một miếng, Lệ Vân Túc ăn một miếng.
Ăn vô cùng vui vẻ.
Lệ Đình Thâm lập tức sầm mặt:
“Trần Niệm, cô coi con trai là cái gì ?!”
Giọng hung lạnh, dọa giật .
“Gâu!” — Lệ Vân Túc lên tiếng , “Ba ơi, con với Trần Niệm đang chơi nhập vai. Ba xem, con ăn còn nhiều hơn cả ch.ó vàng nữa! Gâu! Gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu gâu!”
Lệ Đình Thâm cau mày sâu hơn, chậm rãi sang quản gia.
Quản gia lộ vẻ khó , do dự lên tiếng:
“Thưa ông, tuy cách của cô Trần quái chiêu, nhưng hiệu quả rõ ràng. Trước đây đuổi theo đút thế nào chủ cũng ăn. chiều nay, chủ ăn hai bát cơm , còn thề nhất định vượt qua ch.ó vàng.”
Mặt Lệ Đình Thâm đầy vạch đen, môi mỏng mím c.h.ặ.t.