TÔI BỊ TỔNG TÀI CHỌC TỨC ĐẾN SỐNG LẠI
Chương 7 (HẾT)
Ngày hôm sau, quản gia đưa cho tôi một que thử thai.
Tôi bước vào toilet một chuyến, lúc trở ra, kiến thức sinh học đều trả hết cho thầy cô.
Hai vạch.
Ha ha...
Rồi dán bồ công anh làm cái gì?
Mọc lông trắng làm cái gì?
Vốn dĩ không hề cần thiết!
(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)
Tin tôi có thai truyền đi rất nhanh.
Ba mẹ Cố ở nước ngoài vội vã chạy về.
Mẹ Cố vừa gặp đã chạy đến ôm tôi.
Cố Đình lại tách chúng tôi ra: "Mẹ, coi chừng đứa bé."
Mẹ Cố hơi dỗi, rút cánh tay đang ôm tôi về, liếc Cố Đình: "Có vợ quên mẹ."
Cố Đình không nói lời nào. Ba Cố ngày thường vẫn luôn lạnh nhạt với hắn, tất nhiên lúc này cũng sẽ không lên tiếng bênh vực.
Cũng may mẹ Cố nhanh giận nhanh quên.
"Cũng đúng thôi. Ai bảo Tiêu Tiêu nhà chúng ta đáng yêu quá làm chi."
Mẹ Cố không dám ôm tôi quá chặt, chỉ thân mật ôm cánh tay của tôi.
Bà thần thần bí bí thì thầm vào tai tôi: "Phương pháp của mẹ có phải rất hiệu quả không?"
Tôi nghĩ lúc không dán bồ công anh thì tôi cũng leo được lên giường Cố Đình rồi nhưng dù gì hắn cũng hôn tôi một cái.
Tôi gật đầu: "Hiệu quả lắm."
(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bụng của tôi vẫn không có thay đổi gì.
Có điều sau khi trải nghiệm việc mang thai thông qua b.ắ.n bluetooth, tôi xem đó là điều đương nhiên.
Cố Đình lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Hôm nọ, chúng tôi ngồi ăn cơm trên bàn ăn dài hơn chục mét.
Ừ, vẫn là cái bàn đó.
Cố Đình đột nhiên sờ vào bụng tôi, sắc mặt tái mét.
"Tiêu Tiêu, hình như con mất rồi."
Tôi sợ đến nỗi đánh rơi chiếc nĩa trên tay.
Đang yên đang lành, đứa bé tự nhiên biến mất là sao?
(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)
Ba mẹ Cố lại bay từ nước ngoài về.
Cả gia đình quây quần quanh chiếc bàn, mọi người đều cảm thấy vô cùng mất mát.
"Khi không cháu nội lại mất là thế nào chứ?"
Me Cố hết sức thương tâm, ba Cố thì đau lòng vợ mình, ôm bà vào lòng.
Tôi ngồi ở bên cạnh, có chút lúng ta lúng túng. Bản thân làm mẹ, con mình mất lúc nào cũng không biết.
Tôi tự trách mình vô tích sự, không xứng làm mẹ.
Cố Đình nhíu mày thật sâu, cuối cùng nói ra: "Có khi nào bởi vì Tiêu Tiêu ra khỏi quan tài trước thời hạn không?"
"Nhất định là vậy!" Mẹ Cố cũng đồng ý với suy đoán này.
"Xưa nay nổi đốm đỏ vốn là triệu chứng sức khỏe không tốt rồi."
"Nhất định là lúc đó thân thể Tiêu Tiêu đã bị hư hao."
Mọi người thảo luận một lúc lâu, đều cảm thấy bởi vì tôi ra khỏi quan tài sớm nên sức khỏe bị tổn hại.
Thế cho nên phải bồi bổ thân thể.
Ngôi mộ kia lại được vận dụng một lần nữa.
Để tôi ở được thoải mái, mẹ Cố nói lần này để bà đích thân ra trận.
Xem ra bà không hài lòng những chuẩn bị của Cố Đình đợt trước cho lắm.
Quan tài mới được đóng.
Tôi nghi hoặc nhìn thứ trước mắt. Đây thật sự là quan tài sao?
Đèn pha lê, bàn dài, còn có tranh treo tường.
Mẹ Cố thấy tôi sửng sốt thì vô cùng tự hào.
"Tiêu Tiêu, có đẹp không? Con nhìn bản vẽ 3D này nè."