TÔI BỊ TỔNG TÀI CHỌC TỨC ĐẾN SỐNG LẠI
Chương 2
Tôi tham gia tiệc cưới của Cố Đình và Diệp Thiển Thiển.
Kể ra cũng thật là mỉa mai. Lúc tôi bước vào, nhân viên bảo vệ của Cố gia thế mà còn không nhận ra tôi.
Chắc hẳn là quãng thời gian người vợ cả này tồn tại quá ngắn, không xứng để anh ta nhớ đến.
Quy trình lễ cưới cũng giống với tôi lúc trước, có một phần tôi nhớ vô cùng rõ ràng: Tìm cô dâu.
Tức là thật nhiều cô gái mặc váy cưới giống cô dâu, tụ lại cùng một chỗ, để chú rể là Cố Đình, bịt mắt đi tìm cô dâu.
Tôi né tránh những vị khách có khả năng nhận ra mình, lặng lẽ lẻn vào hậu trường tiệc cưới.
Lúc này, mười thiếu nữ đang túm tụm lại bàn luận.
"Thật hâm mộ Diệp Thiển Thiển mà, leo lên được cành cao như Cố tổng."
"Chứ còn gì nữa. Chỉ là thật tội nghiệp Đổng Tiêu, c.h.ế.t ngay đêm tân hôn của mình."
"Trời ơi, đừng có nhắc đến cô ta, tôi cứ luôn cảm thấy bồn chồn, hốt hoảng."
Vừa nói xong, cô gái quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt trắng bệch của tôi.
Cô ấy trừng lớn hai mắt, thét lên: "A!! ĐỔNG TIÊU!"
Sau đó sững sờ giây lát, lại tiếp tục thét lên: "A! CÓ QUỶ!!"
Những người khác...
"A A A A AAAA!"
Tôi vô tội sờ sờ mũi. Tôi không cố ý hù dọa bọn họ đâu. Tôi chỉ tò mò lại gần nhìn chút thôi.
(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)
Tôi phải mất rất lâu mới giải thích cho bọn họ hiểu.
Rằng tôi là diễn viên do nhà họ Đổng mời tới, trang điểm cho giống Đổng Tiêu, mục đích là tới tiệc cưới gây rối.
Tam quan của mười em gái này đều hết sức ngay thẳng, khi biết được nguyên nhân cái c.h.ế.t của tôi đều vô cùng căm giận, bất bình.
Em gái số 1: "Cố Đình đúng là thứ tổng tài bá đạo rác rưởi. Phải chơi c.h.ế.t hắn!"
Em gái số 2: "Tui ngứa mắt nhất là đám 'ánh trăng sáng' lòng dạ độc ác. Phải chơi c.h.ế.t cô ả!"