TÔI BỊ TỔNG TÀI CHỌC TỨC ĐẾN SỐNG LẠI

Chương 6

Tôi cảm thấy từ ngày gả vào nhà họ Cố, mình đã được trải nghiệm tất cả những chuyện kỳ lạ trên thế gian này.

Ví dụ như nằm trong quan tài, nghe người khác đào mộ mình lên.

Bên ngoài vẫn đang từng xẻng từng xẻng đào đất.

Tôi nhịn không được hỏi Cố Đình: "Lúc trước anh cũng bị đào ra như vậy hả?"

Cố Đình nhướng đôi mày đẹp đẽ của mình lên, tự hào nói: "Không, anh sinh ra đã là thân bất tử."

"Có điều cảm giác nằm cạnh em thật là thoải mái."

Hắn đột nhiên bổ sung một câu khiến tôi không khỏi quay đầu lại nhìn hắn.

Có ý gì đây? Chủ tịch Cố đổi tính rồi?

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Quan tài được mở ra.

Tôi không ngờ mẹ Cố coi trọng hình thức đến mức này.

Ba Cố đang đứng một bên ôm hình cưới của tôi và Cố Đình, xung quanh đầy hoa hồng và bóng bay.

Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy kỳ lạ là tôi và Cố Đình ngồi dậy khỏi quan tài cùng một lúc.

Cảm giác ấy chỉ có thể hiểu chứ không thể diễn tả.

"Tiêu Tiêu, con dâu bé nhỏ xinh đẹp của mẹ! Con khỏe rồi!" Mẹ Cố luôn ôm tôi trước rồi tính.

Dù không biết sao bà lại thích tôi đến vậy nhưng từ nhỏ tôi đã thiếu vắng tình mẫu tử nên không ghét cảm giác này chút nào.

"Mẹ. Mẹ và ba vất vả rồi."

"Con gọi mẹ là gì?" Mẹ Cố kích động đến nỗi xoay đầu 360 độ.

Tuy rằng trước đây tôi cũng từng dùng cách này hù dọa Cố Đình nhưng phương pháp hù dọa này vẫn nằm ngoài phạm vi người bình thường có thể chấp nhận được.

Nhìn bộ dáng sững sờ của tôi, mẹ Cố có chút ngượng ngùng giải thích: "Ôi, Tiêu Tiêu đừng sợ! Chuyện này đơn giản lắm, con cũng làm được!"

Mẹ Cố lại xoay đầu 2 vòng, làm mẫu cho tôi xem.

Tóm lại lúc đó tôi không dọa được Cố Đình là do từ nhỏ hắn đã chơi trò xoay đầu này với mẹ Cố?

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Tôi trở về còn chưa đến 5 ngày đã nghe tin Diệp Thiển Thiển trốn thoát.

Bởi vì tôi là cục cưng mới của nhà họ Cố, tất cả mọi người trong nhà đều vây quanh tôi.

Quản gia và hầu gái sơ suất không cho Diệp Thiển Thiển ăn cơm. Cô ta nhân cơ hội chạy mất.

Cô ta là một người phụ nữ thông minh, vừa trở về nhà họ Diệp liền nói hôn lễ hôm đó, tôi đội mồ sống dậy, tôi không phải con người.

Diệp Thiển Thiển chỉ nhắm vào tôi, không dám nói Cố Đình cũng không phải người, dù sao việc tôi đội mồ sống dậy đã quá phản khoa học.

Nếu nói luôn Cố Đình cũng không phải con người, nói không chừng cô ta sẽ bị người nhà họ Diệp đưa vào bệnh viện tâm thần.

Cô ta còn tìm đến các phương tiện truyền thông để công khai chuyện này.

Bài báo đăng ba bức ảnh: một tấm chụp tôi nằm trong quan tài đang được chôn cất, một tấm chụp phần mộ của tôi bị đào lên, còn một tấm là cảnh Cố Đình vén khăn voan cho tôi tại lễ cưới của Diệp Thiển Thiển.

Điều đáng nói là bức ảnh cuối cùng đẹp đến lạ.

Tôi hơi thẹn thùng nhưng càng nhiều hơn là lo lắng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận