TÔI BỊ TỔNG TÀI CHỌC TỨC ĐẾN SỐNG LẠI

Chương 5

Tôi không ngờ ba mẹ của Cố Định lại trẻ đến vậy. Họ đang gọi video call từ nước ngoài về.

Nhìn vết đỏ lốm đốm trên người tôi, hai vị phụ huynh vô cùng lo lắng.

"Cố Đình, con chăm sóc vợ kiểu gì vậy hả? Lần đầu con bé ra khỏi quan tài mà con lại không đi đón?" Người đang nói là ba của Cố Đình.

À, giờ cũng là ba tôi nữa.

Ông nói chuyện nghe sặc mùi lưu manh Đông Bắc, một chút khí chất tổng tài bá đạo cũng không có.

Mẹ Cố ở bên cạnh vẫn luôn không lên tiếng, rõ ràng không có ý định thiên vị con trai nhà mình.

Chờ ba Cố mắng Cố Đình đến m.á.u chó đầy đầu xong, bà mới cười nói với tôi: "Tiêu Tiêu đừng sợ! Ba mẹ lập tức bay về nước xử lý chuyện này."

Sau đó điện thoại cúp máy, căn phòng chìm vào im lặng.

Tôi nhìn Cố Đình, Cố Đình nhìn tôi.

Diệp Thiển Thiển cuối cùng cũng nhận ra trong căn phòng này, chỉ có duy nhất mình cô ta là người sống.

Cô ta vô cùng sợ hãi, run rẩy thu mình vào một góc, ước gì mình vô hình.

Nhưng cô ta đã nghe được nhiều chuyện như vậy, thả cô ta đi là chuyện không thể nào.

Cố Đình sai người đưa Diệp Thiển Thiển đi.

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Mặc dù tôi chấp nhận thân phận hiện tại của mình nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có thể tha thứ cho việc tái hôn của Cố Đình.

Tôi nghiêng đầu hỏi hắn: "Tại sao tôi c.h.ế.t còn chưa đến bảy ngày, anh đã muốn cưới Diệp Thiển Thiển?"

Hắn liếc nhìn tôi một cái, lạnh lùng nói: "Cô ta là tế phẩm cho nữ chủ nhân của nhà họ Cố."

Tế phẩm?

Tôi sợ đến mức không dám nói tiếp. Không lẽ tôi còn phải biểu diễn một màn nuốt người sống?

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Không thể không thừa nhận người có tiền thích làm gì thì làm.

Mấy tiếng trước, ba mẹ Cố còn gọi điện thoại từ nước ngoài cho bọn tôi. Mấy tiếng sau, họ đã trở về bằng máy bay riêng.

Tôi và Cố Đình ngoan ngoãn chờ đợi.

Mẹ Cố vừa xuống máy bay liền chạy về phía tôi: "Tiêu Tiêu, con dâu của mẹ!"

Sau cái ôm nồng nhiệt là chiếc nhẫn đính kim cương to như trứng bồ câu cùng dây chuyền đầy đá quý.

Mẹ Cố không chỉ tràn ngập hơi thở thanh xuân mà còn tràn đầy khí chất đại gia.

Bà quan sát đốm đỏ trên tay tôi sau đó quay sang nhìn Cố Đình: "Con mau đi mua một mảnh đất tốt, cho Tiêu Tiêu hạ thổ lần nữa, ngủ vài ngày xem sao."

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày, mình sở hữu một phần mộ rộng bằng sân bóng đá.

Tốc độ làm việc của Cố Đình rất nhanh.

Hắn chọn một nghĩa trang ở gần ngoại ô.

Có ao nước, khu vườn nhỏ, cùng ngôi mộ được xây dựng theo kiểu một căn phòng nhỏ.

Mẹ Cố chỉ vào chiếc quan tài đen tuyền, vừa nhìn đã biết hết sức đắt tiền.

"Tiêu Tiêu, con thấy thế nào?"

Tôi ngoại trừ gật đầu, còn có thể nói gì đây.

Đến cả nhà ở của nhà họ Đổng cũng không xa hoa đến mức này.

Chỉ là sau khi tôi nằm vào quan tài, mẹ Cố chỉ vào Cố Đình: "Con trai, con cũng vô luôn đi."

(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)(✿◠‿◠)(◡‿◡✿)

Quan tài rất lớn, hai người nằm cũng không thành vấn đề.

Nhưng đây không phải lý do để tôi và Cố Đình chung quan tài chung gối.

Tôi muốn từ chối nhưng những gì mẹ Cố nói sau đó khiến tôi do dự.

"Thật ra ba mẹ cũng không chắc cách này có hiệu quả hay không, nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy, con sẽ bị thối rữa."

Bạn cần đăng nhập để bình luận