Tình yêu muộn màng
6
Bác sĩ khám xong nói: “Không có thai.”
“À...” Tôi mơ hồ một chút, nói với Đàm Vọng Châu: “Vậy anh cũng không được tốt lắm...”
Có vẻ như Đàm Vọng Châu đã từ bỏ việc tranh luận với tôi về những chuyện này.
Sau khi cảm ơn bác sĩ, kéo tôi trở lại xe.
“Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo?”
“Quay lại địa điểm tổ chức sự kiện.”
“Vì sao?”
“Em không muốn làm người phát ngôn nữa sao? Đưa tờ báo cáo cho bọn họ xem.”
Thảo nào anh lái nhanh như vậy, là để cho kịp.
Tôi nhíu mày, sau đó phát giác hỏi: “Không đúng, anh biết em không mang thai?”
Đàm Vọng Châu giật giật khóe môi: “Cô Ôn, anh có làm biện pháp an toàn hay không, anh không biết sao?”
Không biết tại sao, có vẻ anh đang có tâm trạng tốt.
10
Đêm đó, tôi đeo một sợi dây chuyền đầy kim cương rêu rao khắp nơi. Trở thành con bướm hoa chói mắt nhất trong tiệc rượu.
Trong lúc đó không ít nhân vật lớn chạy tới chụp ảnh chung với tôi, còn có mấy phú bà đặt hàng ngay tại chỗ.
Đàm Vọng Châu đứng trong góc tối, mang theo một ly rượu, thanh thản nhìn tôi bơi giữa đủ loại người.
Cho nên, tôi cũng không biết, người đại diện của tôi đã tìm Đàm Vọng Châu.
“Luật sư Đàm, tôi cảm thấy tôi cần phải nói chuyện với anh.”
Đàm Vọng Châu thu hồi ánh mắt từ xa: “Tôi đã hủy hợp đồng với Từ Tình Mạn.”
Người đại diện sửng sốt trong chớp mắt, kinh ngạc hỏi: “Vì sao?”
“Cũng không tiện tiếp tục gửi thư luật sư cho Dĩ Tranh, chúng tôi phải bàn chuyện hôn nhân cưới gả.”
Người đại diện biến sắc, nói một cách đắc ý: “Dĩ Tranh của chúng tôi không vội kết hôn, sự nghiệp của cô ấy vừa mới bắt đầu.”
“Được, tôi không ép cô ấy, nhưng anh ta...” Đàm Vọng Châu chỉ chỉ Lục Tiêu đi theo sau m.ô.n.g tôi: “Biến khỏi người cô ấy.”
“Dựa vào cái gì?”
“Tôi đã ký hợp đồng đại lý với quý công ty, miễn phí đại lý một năm.”
Người đại diện cười đến biến dạng khuôn mặt, móc điện thoại ra: “Rút lui.”
Lúc này tôi đang ở trong đám người uống có chút say, quay đầu lại, thấy Lục Tiêu đi ra, vội vàng đuổi theo.
“Này, anh đi đâu vậy?”
Bước chân Lục Tiêu dừng lại, đỡ lấy tôi thiếu chút nữa té ngã, thuận thế ôm tôi vào trong lòng.
“Có người không cho tôi ở lại nữa.”