Tình yêu muộn màng

4

Một giây sau, tôi kéo cà vạt của anh, kéo anh lên người tôi. Mùi thơm mát của thông xộc vào mũi.

 

Cũng không biết liệu có phải là ảo giác hay không, hô hấp của anh nặng hơn một chút. Giọng nói êm dịu, hơi khàn khàn, hòa lẫn với màn đêm truyền vào tai tôi: “Ôn, Dĩ, Tranh, buông tay ra.”

 

“Suỵt...” Tôi rúc trong chăn, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp.

 

Đàm Vọng Châu không nói gì, bình tĩnh nhìn tôi.

 

“Bây giờ anh là luật sư của em.”

 

“Vậy thì sao?”

 

“Em có thể kể chuyện về bạn trai cũ cho anh nghe.”

 

Anh híp híp mắt, đáy mắt khó chịu chợt lóe lên: “Không phải đầu óc em bị lừa đá sao?”

 

Tôi lén lút thò cổ ra: “Thật ra, nhiệm vụ em thích nhất là -- ah --”

 

Đàm Vọng Châu không thể nhịn được nữa, đột nhiên xốc chăn của tôi lên. Nhiệt độ giảm đột ngột khiến tôi nổi da gà. Nhưng rất nhanh, lại bị lại được bao bọc trong cơ thể nóng bỏng của anh.

 

Anh véo má tôi, buộc tôi phải ngừng nói: “Còn có thể gây phiền nhiễu, xem ra là không say. Ôn Dĩ Tranh, trông tôi có vẻ dễ bị bắt nạt lắm nhỉ?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận