Tình yêu muộn màng
10
Đàm Vọng Châu không đợi người ta nói xong, liền cúp điện thoại.
Anh thật ra rất ít khi nóng nảy, nhưng vào tối nay, hết lần này tới lần khác cảm xúc phiền não giống như bụi đất tung bay, bay lên, liền rơi không xuống.
Anh tắm rửa rồi trở lại giường, ôm lấy Ôn Dĩ Tranh, nhẹ nhàng hôn. Hôn đến khiến cô tỉnh, lại kéo vào trong biển nóng rực, trắng đêm lăn lộn.
17
Người đại diện nói nửa năm sau không nghỉ, thật đúng là nói được làm được.
Hai bộ phim truyền hình, ba chương trình giải trí và vô số buổi biểu diễn thương mại.
Thời gian ngủ của tôi giảm xuống còn 5 tiếng mỗi ngày.
Cho nên khi mẹ Đàm Vọng Châu tìm tới tôi, tôi đang khoe bữa ăn của mình với mái tóc rối bù và khuôn mặt lấm lem.
“Chào Cô Ôn, về quá khứ của cô, tôi đều hiểu rõ. Cho nên, tôi tin rằng cô cũng biết lý do tôi ở đây.”
Bà ấy lấy từ trong túi ra một tấm thẻ: “Số tiền này cô cầm trước đi.”
Mặc dù nhiều người xung quanh đã cảnh báo tôi rằng gia đình của Đàm Vọng Châu gia môn hiển hách, tương đối để ý xuất thân và nghề nghiệp của con dâu. Nhưng khi thực sự đối mặt với phụ huynh của anh, nói không khẩn trương là giả.
Tôi nhìn tấm thẻ trước mặt, có chút do dự: “Cái này...không ổn. Chúng tôi thật sự yêu nhau.”
Vẻ mặt mẹ Đàm Vọng Châu rất nhạt, dường như không muốn nói thêm một câu với tôi.
“Thẻ phụ của tôi, tùy tiện quẹt. Sau này chi tiêu của cô, đều có thể dùng thẻ này.”
Trong ánh mắt bắt buộc của bà ấy, cuối cùng tôi vẫn bị khuất phục.
Sau khi mẹ của Đàm Vọng Châu rời đi, tôi do dự và cảm thấy rất mâu thuẫn nên đã gửi tin nhắn cho Đàm Vọng Châu.
[Vừa rồi mẹ anh tới tìm em.]
[Xin lỗi, em cảm thấy chúng ta phải chia tay, bà ấy cho hơi nhiều.]
Không tới một giây đồng hồ, Đàm Vọng Châu gọi điện thoại tới: “Bà ấy nói với em thế nào?”
“Không nói nhiều lắm, chỉ là cho em một tấm thẻ phụ.”
Tôi dựa vào bàn và hét lên: “Đây chính là tùy tiện quẹt! Những người đàn ông em đã từng gặp trước đây cũng chưa từng cho em thấy thẻ vàng không giới hạn! Anh không biết đâu, bà ấy là người phụ nữ đầu tiên sẵn sàng bao nuôi em!”
Đối diện hít một hơi thật sâu, trầm mặc một lúc lâu, hỏi: “Em có nghĩ là, đó là quà gặp mặt mẹ anh cho em không?”
“Tại sao lại là quà gặp mặt?”
“……”
Đàm Vọng Châu hoàn toàn hết giận, nhẫn nại nói sang chuyện khác: “Tối nay có rảnh không?”
Tôi chợt nhớ đã lâu không gặp anh. Vì thế dành thời gian tối nay, chạy đi ăn cơm với Đàm Vọng Châu.