TINH QUÂN NHƯ NGUYỆT

Chương 5 - Hết

9.

 

Một tên cướp dùng d.a.o kề lên cổ ta, chỉ cần cử động nhẹ sẽ để lại một vệt m.á.u lạnh lẽo.  

 

Tống Tri Nhàn ánh mắt âm trầm: "Muốn thế nào mới thả nàng ra?"  

 

Tên cướp cười nhạt: "Quỳ xuống, dùng d.a.o trong tay ngươi tự kết liễu chính mình đi."  

 

"Lấy đó tế vong hồn cha mẹ ta!"  

 

Sắc mặt Tống Tri Nhàn cực kỳ lạnh lùng: "Ta chết, ngươi sẽ thả nàng thật chứ?"  

 

"Đương nhiên!"  

 

Nhìn nam nhân không chút do dự quỳ xuống trước mặt, ta dùng ánh mắt cầu xin, tuyệt vọng lắc đầu, nước mắt tràn mi, trái tim đau đớn như bị ai đó bóp chặt.  

 

Ta liều mạng vùng vẫy, nhưng vô ích.  

 

Tống Tri Nhàn cầm lấy con d.a.o lạnh như băng, mọi người nín thở, nhìn hắn từng chút một đ.â.m lưỡi d.a.o vào bụng mình.  

 

"Vút! Vút! Vút!"  

 

Tiếng tên b.ắ.n xé gió bay tới.  

 

Gần như cùng lúc, bọn cướp buông ta ra để tự bảo vệ mình, Tống Tri Nhàn dù m-á-u me đầy bụng vẫn lao đến, ôm chặt ta vào lòng.  

 

Ta nghe có người mắng hắn gian trá, cũng nghe thấy tiếng gào khóc trước khi bọn họ lìa đời.  

 

Từ đầu đến cuối, Tống Tri Nhàn vẫn gắt gao ôm lấy ta, hắn không để ta nhìn đống th-i th-ể ngổn ngang trên mặt đất, cũng không để ta thấy vết thương trên người hắn.  

 

Hắn chỉ vùi đầu vào cổ ta, khẽ thì thầm một câu: "Khanh Khanh, ta đau quá, ôm ta một chút."  

 

Ta vòng tay ôm lấy eo hắn, dưới lòng bàn tay toàn là m-á-u nóng đang không ngừng chảy.  

 

Ta hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì, chỉ biết khóc nức nở, miệng không ngừng gọi tên hắn.  

 

"Tống Tri Nhàn."  

 

"Ta đây."  

 

"Tống Tri Nhàn."  

 

"Ta đây."  

 

"Tống Tri Nhàn."  

 

"Đừng sợ, Khanh Khanh, ta đây."  

 

---  

 

Tống Tri Nhàn tự đ-â-m vào bụng nhưng cố tình chệch đi nửa phân, tránh được chỗ hiểm, dẫu vậy, hắn vẫn hôn mê rất lâu vì mất m.á.u quá nhiều.  

 

Khi hắn tỉnh lại, ta phát hiện mình đã mất đi năng lực đọc được suy nghĩ của hắn.  

 

Không còn nghe thấy hắn ngọt ngào gọi ta là "tiểu tỷ tỷ", nhất thời cảm thấy không quen.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận