TINH QUÂN NHƯ NGUYỆT

Chương 4

7.

 

Lúc này, áo lót trên người Tống Tri Nhàn có hơi xộc xệch, dù là kết hợp với sự nghi hoặc trong nội tâm hay là ánh mắt thanh lãnh của hắn, đều có một cảm giác ngoan ngoãn khiến người khác nảy sinh cảm giác muốn bắt nạt.  

 

Không chỉ nghĩ, ta còn đưa tay quàng qua cổ hắn, trực tiếp mà làm.  

 

---  

 

Một đêm tới khi trời sáng, khi ta tỉnh lại mặt trời đã lên cao, mệt mỏi mở mắt, đập vào mắt ta là lồng n.g.ự.c rắn chắc trắng trẻo.  

 

Ta ngước nhìn Tống Tri Nhàn, hắn đang an an tĩnh tĩnh nằm ngủ.  

 

Ta muốn ngồi dậy, nhưng chỉ vừa cử động, thắt lưng đã đau nhức không chịu nổi.  

 

Bàn tay lớn đang ôm ta từ từ dịch xuống, xoa bóp đúng chỗ đau với lực đạo vừa phải.  

 

Ngẩng đầu lên, ta bắt gặp ánh mắt ngái ngủ của hắn, tuy còn vẻ u ám lạnh lẽo như ngày trước, nhưng chân mày vẫn hơi nhíu, như một thói quen khó bỏ.  

 

Ta đưa tay vuốt thẳng chân mày hắn, khàn khàn bảo: "Đừng nhíu mày nữa."  

 

Tống Tri Nhàn đứng dậy rót nước, cẩn thận đỡ ta uống.  

 

Nhưng ta không bị vẻ dịu dàng đó lừa dối, bởi vì khi hắn nhìn ta bằng ánh mắt u tối đó thì trong lòng đang nghĩ: "Thể lực của tiểu tỷ tỷ yếu quá, cần luyện tập thêm!"  

 

Ta luyện cái đầu ngươi!  

 

Có lẽ bởi vì giờ đã trở thành phu thê thực sự, Tống Tri Nhàn tuy vẫn trầm mặc ít nói, nhưng đã dần dần cởi mở, không còn quá nhiều phòng bị.  

 

Thậm chí, suýt nữa đã để lộ ra con người thật vào đêm giao thừa!  

 

Lúc đó hai chúng ta cùng thức đón năm mới, ngoài trời lác đác tuyết rơi, ta vui vẻ đứng dậy muốn ra ngoài, nhưng lại bị Tống Tri Nhàn nắm lấy cổ tay kéo lại.  

 

"Mặc thêm áo vào."  

 

Tấm áo choàng dày được khoác lên người ta, đôi tay từng chỉ quen với việc gi-ế-t người, nay lại cẩn thận buộc lại nút thắt cho ta.  

 

Bên ngoài tuyết phủ trắng xóa, ta đưa tay hứng lấy những bông tuyết lạnh buốt đang rơi xuống, cho đến khi đôi tay trở nên tê buốt mới vội vàng quay về phòng.  

 

Nhân lúc Tống Tri Nhàn không đề phòng, ta liền nhét đôi tay lạnh như băng của mình vào cổ áo hắn, áp chặt lên làn da ấm áp.  

 

Hắn trợn mắt nhìn ta, cả người co lại, miệng vô thức phát ra một tiếng "Á". Nhưng ngay sau đó, hắn nhanh chóng mím chặt môi.

 

Vừa len lén liếc nhìn phản ứng của ta, vừa âm thầm tự trách: "Ai da, ngốc quá! Suýt nữa thì không giữ được hình tượng rồi!"  

 

Chẹp chẹp, thật đáng yêu làm sao!  

 

---  

 

Năm nay thời tiết rất lạ thường, kinh thành nhiều lần vào hạ nhưng đều thất bại, lẽ ra thời điểm này phải là trời trong nắng ấm, thế nhưng lại đổ mưa liên miên suốt nửa tháng.  

 

Phía Nam thì lũ lụt hoành hành, đê điều sụp đổ, khiến dân chúng bị thương vong vô số.  

 

Thánh thượng nổi trận lôi đình, lệnh cho Thái tử mang bạc cứu trợ đến trấn an lòng dân.

 

Đồng thời, lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra tất cả quan lại liên quan đến việc xây sửa đê điều.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận