TINH QUÂN NHƯ NGUYỆT
Chương 3
5.
"Nơi này sát khí nặng nề, không sạch sẽ."
Tống Tri Nhàn vậy mà lại giải thích với ta ư?
Quả nhiên là từ sau chuyện sinh thần, hắn đã mở lòng hơn nhỉ?
Hắn từng muỗng từng muỗng húp cháo, trong lòng lại than thở: "Thật dễ chịu, tiểu tỷ tỷ đúng là tiên nữ mà."
Nhìn Tống Tri Nhàn lúc này có vẻ ngoan ngoãn đến lạ, ta cố ý trêu đùa, nghiêng người ra phía trước, khoảng cách giữa chúng ta rất gần, dùng đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào hắn, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng: "Ta đến, chàng không vui sao?"
Tống Tri Nhàn mở to mắt, nhất thời quên cả đáp lời, chỉ có hơi thở ấm áp phả lên mặt ta, còn đôi tai thì bất giác đỏ lên.
Kể từ hôm ấy, ta phát hiện hắn càng ngày càng khoe mẽ thường xuyên hơn.
Hắn dường như đã hiểu rõ ưu thế của mình, cũng nắm chắc tâm lý của ta, thường xuyên cố ý lộ chút da thịt chỗ này, hay khoe khoang một chút chỗ kia, không ngừng tỏa ra mị lực của bản thân.
Là một kẻ háo sắc, ta đương nhiên nhìn không rời mắt.
Điều này lại càng khiến hắn hiểu lầm.
Không ít lần ta nghe thấy hắn độc thoại trong lòng: "Hầy, lại là một ngày mê đảo tiểu tỷ tỷ, mị lực ch-ế-t tiệt của ta!"
Ta: "……"
Trong sự tự luyến của hắn, mùa thu đã đến, Đại Trưởng Công Chúa tổ chức tiệc thưởng cua, cũng mời các nhà quyền quý trong kinh thành đến.
Tống Tri Nhàn bận công vụ không thể tham dự, ta đành phải đi một mình.
Buổi sáng trước khi ra cửa, ta tiện miệng hỏi một câu: "Chàng có đến đón ta không?"
Hắn nhìn ta một cái, có vẻ bất đắc dĩ đáp: "Ừ."
Nhưng trong lòng lại nói: "Tiểu tỷ tỷ thật sự yêu ta quá rồi, đến một khắc cũng không muốn rời xa!"
Ta: "……"
Rời khỏi nhà đã xa, ta vẫn còn nghe thấy tiếng lòng đầy tự mãn và đắc ý của hắn.
Không ngờ Thái Tử và Thái Tử Phi cũng đến tham dự, làm bạn cũ, ta và Thái Tử Phi nhanh chóng hàn huyên tâm sự.
Nàng hiện đã có thai, bụng đã lộ rõ, ta sờ lên cái bụng tròn căng của nàng, tò mò hỏi cảm giác ra sao?
Nàng cười trêu: "Muốn biết thì tự mình sinh một đứa đi!"
Ta nhất thời á khẩu, xét cho cùng ta và Tống Tri Nhàn vẫn là một đôi phu thê thuần khiến vô cùng.
Thuần đỉnh nóc kịch trần!
Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã tới hoàng hôn, yến tiệc dần tàn, chúng nhân chen chúc tiễn phu phụ Thái Tử ra ngoài phủ.
Từ xa, ta thoáng thấy Tống Tri Nhàn đứng chờ bên cỗ xe ngựa.
Lúc này hắn đã cởi bỏ quan phục, vận trường bào gấm hoa đứng dưới mặt trời hoàng hôn, dáng vẻ thanh lãnh, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn ta, vẻ mặt vốn hờ hững bỗng trở nên nghiêm trọng khi nhìn thấy Thái Tử.
Ta không biết có phải do mình nhìn lầm không, nhưng dường như tiếng ồn ào xung quanh cũng trở nên khác lạ.
Cao thủ giao tranh, chỉ trong tích tắc, khi thích khách xuất hiện, Tống Tri Nhàn gần như lập tức chắn trước Thái Tử.
Kiếm ra khỏi vỏ, ánh sáng chớp lòe, vẽ nên những đường kiếm sắc lạnh dưới ánh chiều tà.
Mọi người kinh hãi bỏ chạy tán loạn, đôi phu thê Thái Tử cũng được thị vệ bảo hộ chặt chẽ.
Đây là lần thứ hai ta tận mắt chứng kiến hắn g-i-ế-t người, m-á-u tươi của đối phương b.ắ.n tóe lên mặt hắn, yêu dị và âm lãnh.
Ta liếc nhìn th-i th-ể trên đất, nhớ lại đêm tân hôn, còn chưa kịp nghe tiếng lòng gào thét của Tống Tri Nhàn, ta đã chạy đến bên hắn.
Đưa tay nhẹ nhàng đặt lên mắt hắn.
Ta có thể cảm nhận được ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người xung quanh, cũng cảm nhận được hàng mi mềm mại cua rhắn khẽ cọ vào lòng bàn tay ta nhồn nhột.
Ta nói: "Ta sợ lắm, chàng đừng nhìn nữa."
Tống Tri Nhàn: "……"
Trong lòng hắn thốt lên: "Tiểu tỷ tỷ, ôm ta được không?"
Ta đưa tay kia vòng qua eo hắn, cả người nép vào lồng n.g.ự.c hắn.