TINH QUÂN NHƯ NGUYỆT

Chương 1

1.

 

Ta nguyên bản đang núp ở trong góc, vì thực sự không chịu được tiếng quỷ khóc sói gào trong lòng Tống Tri Nhàn, bèn thử dịch gần về phía hắn, dưới ánh mắt u tối và hung ác, ta đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn.

 

Hai chúng ta cách biệt chiều cao, lỗ tai ta vừa vặn áp vào lồng n.g.ự.c hắn, ngoài tiếng tim đập “thịch thịch” ra, còn có….

 

「A a a a a, tiểu tỷ tỷ chủ động quá trời, ấm ơi là ấm, mềm ơi là mềm!」

 

「Muốn ch-ế-t chìm trong vòng tay của tỷ tỷ!」

 

Nhưng giọng nói trên đỉnh đầu lại lạnh lẽo vô tình, “Cút.”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, m.á.u tươi của thích khách b.ắ.n tung tóe lên khuôn mặt trắng trẻo quá mức của hắn. Dưới ánh sáng của mấy cây nến hỉ, nửa gương mặt hiện lên trong ánh sáng, nửa còn lại chìm trong bóng tối.  

 

Giữa ánh sáng và bóng tối, phong tư vô song.  

 

Nếu không phải trong lòng hắn đang không ngừng gào lên "a a a a a", có lẽ ta thật sự tin rằng hắn là Diêm La mặt lạnh khiến người người sợ hãi.  

 

Phát hiện ngoài miệng và trong lòng hắn không đồng nhất, ta hơi lùi lại một chút, nhưng hai cánh tay vẫn quấn quanh eo hắn, cố ý hỏi:  "Vậy không ôm nữa nhé?"  

 

「Không muốn! Muốn ôm cơ! Muốn ôm cơ!」  

 

Tống Tri Nhàn lạnh lùng nói: "Buông tay."  

 

Ta cười đáp: "Thật sự muốn ta buông tay ư? Vậy ta buông đây!"  

 

Động tác buông tay của ta rất chậm, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên mặt Tống Tri Nhàn. Dù trong lòng hắn đã gào thét:  "Đừng buông tay, tiểu tỷ tỷ đừng đi mà, người ta sợ lắm!"  

 

Nhưng biểu cảm vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, không hề để lộ chút cảm xúc nào.  

 

Thậm chí còn không kiên nhẫn nói: "Nhanh lên."  

 

Lần đầu tiên có được năng lực đọc tâm, ta vốn định trêu đùa thêm một lát, nhưng đúng lúc ấy, có tiếng động vang lên trong viện.  

 

Ngay khi đám gia nhân nghe tiếng động đẩy cửa bước vào, Tống Tri Nhàn lập tức đẩy ta ra, duy trì dáng vẻ người sống chớ lại gần.  

 

Bên tai ta vang lên tiếng lòng của hắn:  "Hú hồn, nguy hiểm quá."  

 

Nhìn t.h.i t.h.ể thích khách bị lôi đi, dù gian phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trong không khí vẫn nồng nặc mùi m-á-u tanh.  

 

Đêm tân hôn mà bị ám sát, e cũng chỉ có mình chúng ta mà thôi.  

 

2.

 

Ta tên là Hứa Thanh Khanh, xuất thần từ trâm anh thế gia, là đích nữ trong nhà, từ nhỏ ta đã học cầm kỳ thi họa, thơ tửu hoa trà, mỗi thứ đều không thiếu, chỉ để chuẩn bị cho việc liên hôn giữa các gia tộc sau khi trưởng thành.  

 

Nhưng hình như ta có một ma lực lạ kỳ nào đó, bất kể bàn chuyện hôn nhân với ai, nhà trai đều sẽ có trưởng bối qua đời, phải thủ hiếu ba năm, không thể cưới gả.  

 

Cứ như vậy, hôn sự của ta bị hủy bỏ hết lần này tới lần khác, kéo dài mãi đến năm hai mươi tuổi.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận