Thiên Sư Bạch Chỉ 2 - Kiệu Quỷ

Chương 9

11

 

Tôi hôm đó, chúng tôi ba người đến địa lao của Tần nhị gia, nơi Trân Nương bị giam giữ.

 

Trân Nương tóc tại bù xù, lầm bầm những lời vô nghĩa. Thấy Tần nhị gia, bà ta liên ánh lên vẻ ái mộ:

 

“Nhị gia, con của chúng ta sắp chào đời rồi, ông đặt cho nó một cái tên đi.

 

Tần nhị gia tức giận tát mạnh vào mặt bà ta: “Đồ đàn bà độc ác!”

 

Trân Nương bị đánh đến m.á.u me đầy mặt, nhưng lại cười như điện: “Tôi độc ác thì ông là gì? Cọp còn không ăn thịt con. Ông g.i.ế.c con của chúng ta, nó còn chưa kịp thấy ánh sáng thì đã mất! Nó có lỗi gì chứ?”

 

Tần nhị gia mắt đỏ ngầu vì giận, nhưng Trần Nương lại càng đắc ý: “Ông không ngờ phải không? Phu nhân là tôi giết, Trận Cướp Hồn là tôi dựng, còn chiếc kiệu quỷ trong đầu Tần Yến từ nhỏ cũng là do tôi gieo vào. Tất cả đều để đến ngày hôm nay, g.i.ế.c c.h.ế.t cậu ta!”

 

Tần nhị gia một xám ngoét, giận dữ đá bà ta ngã lăn. Vô Hối đại sư bước lên ngăn ông lại: “Nhị gia, vẫn còn chuyện quan trọng phải hỏi. Tần Yến giờ chỉ tạm thời hồi phục, vẫn cần bà ta nói ra hồn phách cuối cùng đang ở đâu.”

 

Tần nhị gia nên giận, chỉ vào Trân Nương: “Nếu bây giờ bà nói ra, vẫn còn là phu nhân nhà họ Tần. Bằng không, tôi sẽ g.i.ế.c bà.”

Mặt Trân Nương tái mét, nhưng bà ta cười lớn, phun ra ngụm máu: “Nhị gia, ông biết không? Tôi vĩnh viễn không thể mang thai nữa, sẽ không bao giờ có con của mình. Nếu vậy, tôi cũng không để con của ông sống! Tần Yến sẽ làm bạn đồng hành cho con tôi dưới địa ngục. Tôi muốn nhà họ Tần tuyệt hậu!” 

 

Tần nhị gia run rẩy, giờ mới cảm nhận được nỗi sợ, ông quỳ xuống cầu xin bà ta.

 

“Xin bà tha cho Tần Yến một con đường sống, thằng bé cũng là do bà nuôi lớn, hiếu thảo với bà mà!”

 

Trân Nương nhếch miệng: “Trừ khi ông khiến con tôi sống lại, còn không, cứ đợi mà lo hậu sự cho Tần Yến đi.”

 

Tần nhị gia nổi điên, bóp chặt cố Trần Nương.

 

Tôi lên tiếng, “Tôi biết một phần hồn của Tần Yến đang ở đâu.”

 

Tần nhị gia nghe vậy liền buông tay, đầy hy vọng nhìn tôi.

 

Trần Nương sững người, nhìn tôi căm hận: “Không thể nào! Không ai biết được!”

 

“Trân Nương, chính bà thông minh lại bị thông minh hại, bà hạ cổ lên chú Lý để làm tay sai cho mình, chẳng lẽ không nghĩ rằng sẽ có người giải được cổ?”

 

Mặt Trần Nương đông cứng.

 

Tôi tiếp tục:

 

“Hôm nay tôi chỉ muốn cho bà một cơ hội cuối cùng, không ngờ bà vẫn cố chấp, Bà làm tất cả những chuyện này, khiến Tần phu nhân c.h.ế.t sớm, mẹ con chia lìa, họ có tội gì?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận