Thiên Sư Bạch Chỉ 2 - Kiệu Quỷ
Chương 4
“Được, chỉ cần có cô, tôi yên tâm rồi.”
Đinh Tổ Dục gật gù, sau đó chỉ vào điện thoại:
“Bạch đại sư, cô không biết đâu. Tôi vừa tra thử, cái tên ‘Đại sư Rùa’ kia hóa ra là một streamer mạng nổi tiếng. Hắn livestream, tính phí từ mười vạn trở lên, đúng là kinh khủng.”
“Mười vạn à?” Tôi xoa cằm.
“Đúng thế, đúng là lừa đảo. Quan trọng là còn nhiều người tìm hắn chứ.”
Tôi thở dài:
“Xem ra giá cả của tôi có vấn đề rồi. Người ta lấy mười vạn, tôi chỉ lấy 9 đồng 9. Không lừa cậu thì lừa ai?”
Đinh Tổ Dục á khẩu:
“... Cô nói vậy, dù cô có lấy một triệu, tôi vẫn tìm cô thôi. Tiền ấy mà, tôi có thừa.”
Tôi tặc lưỡi. Quả không hổ danh là “Thái tử gia Bắc Kinh”, đúng là hào phóng.
Khi chúng tôi ra ngoài, Tần nhị gia và Vô Hối đại sư đang ngồi trong phòng khách. Vô Hối không biết từ đâu kiếm được một chuỗi Phật châu, cầm trên tay trông rất ra dáng cao nhân.
Hắn ta liếc tôi một cái rồi nói:
“Tần nhị gia, bệnh của Tần thiếu gia là do ác quỷ gây ra, vô cùng nguy hiểm. Phải có linh chi ngàn năm và nhân sâm trăm năm, thiếu một cũng không được.”
Tần nhị gia lập tức ra lệnh cho người ghi chép lại.
“Vô Hối đại sư, tất cả đã nhớ rồi. Tôi sẽ cho người đi tìm ngay. Chỉ cần cứu được con trai, bất kể thế nào cũng làm.”
Đinh Tổ Dục đứng bên cạnh, đảo mắt khinh thường.
Vô Hối đại sư khẽ cười lạnh:
“Phải nhanh lên, nếu không tôi e rằng Tần thiếu gia không trụ nổi lâu đâu.”
Tần nhị gia nghe vậy tái mặt, vội vã rời đi sắp xếp.
Đinh Tổ Dục ghé vào tai tôi hỏi nhỏ:
“Hắn cần linh chi ngàn năm với nhân sâm trăm năm để làm gì? Chỉ cần vậy là cứu được người sao?”
“Tôi đoán là để tự ăn thôi, Tần Yến chẳng dùng đến đâu.”