PHIÊN NGOẠI 1
Nhân vật chính: Triệu Trường An
Tác giả: Thất Huy
1. Cái c.h.ế.t thành lầu
Trăng tàn như m.á.u, ánh lửa thê lương.
Thân thể trúng mấy mũi tên, ghim c.h.ặ.t thành lầu lạnh lẽo.
Khi mũi tên cuối cùng xuyên qua n.g.ự.c, kỳ thực còn cảm thấy đau đớn nữa.
Chỉ thấy một tiếng “Rắc”.
Cây trâm gỗ đào giấu trong n.g.ự.c áo, một nữa gãy đôi.
2. Hồi ức về nàng
Người thường , khi c.h.ế.t, con sẽ thấy bộ những hình ảnh của cuộc đời .
mắt lúc , trong giây phút ý thức dần tan biến, tất cả đều là hình bóng của Hồng Ngọc.
Nàng tết dây đeo gốc cây ô桕, miệng ngâm nga điệu hát dân gian êm đềm.
Nàng những bức tượng gỗ chạm khắc thô kệch xếp thành hàng dài, tít mắt đầy vui vẻ.
Nàng nấu mì trường thọ ngày sinh nhật , nghiêm túc dặn dò:
“Thế t.ử, mì trường thọ nhất định ăn một hết sạch, c.ắ.n đứt giữa chừng nhé.”
3. Bí mật từng kể
Đó là những ký ức cùng nàng trải qua. cũng những chuyện, đến tận những giây phút cuối đời mới thấu tỏ.
Ví như mẫu phạt quỳ ba ngày trong tiểu Phật đường, đó hôn mê bất tỉnh.
Phụ vốn chán ghét , mẫu cũng chẳng còn hy vọng gì ở đứa con ngốc nghếch nữa. Thấy bệnh liệt giường, bà thậm chí chuẩn sẵn quan tài.
Lúc đó, một thầy lang thọt chân đến phủ, thể chữa khỏi bệnh cho .
Người gác cổng định đuổi , nhưng Hồng Ngọc ngăn . Nàng từng từ bỏ , dù là tia hy vọng mong manh hoang đường nhất.
Thầy lang : “Ta chỉ chữa phong hàn mà còn trị chứng ly hồn của Thế t.ử. Chỉ là thiếu một vị t.h.u.ố.c dẫn là 'Ngọc Sơn Hồng'.”
Hồng Ngọc liền chạy tìm mẫu .
Nàng quỳ chân mẫu , cầu xin bà hãy để thầy lang thử một .
Mẫu xong thì lạnh:
“Bao nhiêu danh y trong kinh thành đều bó tay, ngươi là cái đồ ăn cây táo rào cây sung, chẳng lẽ thông đồng với tên lang băm định lừa gạt cây Ngọc Sơn Hồng?”
Hồng Ngọc dập đầu “cốp cốp” xuống nền đất.
Trán nàng chảy m.á.u, nhưng miệng vẫn ngừng cầu xin.
Cuối cùng, mẫu lạnh lùng điều kiện:
“Ngươi nhất quyết thử thì cũng . nếu vẫn chữa khỏi cho Thế t.ử, ngươi chôn cùng nó. Ngươi chịu ?”
Hồng Ngọc một chút do dự, đáp:
“Nô tỳ nguyện ý.”
4. Sự hèn nhát của kẻ tỉnh táo
Khi còn mang chứng bệnh ngốc nghếch, xung quanh đều như cách một lớp sương mù. Khuôn mặt ai cũng mơ hồ.
Ngoại trừ Hồng Ngọc.
Cho nên chỉ cận với nàng.
khi khôi phục thần trí, nảy sinh một cảm giác hổ và tự ái. Tại là một nha phận thấp hèn chứng kiến tất cả những khoảnh khắc chật vật, ngu dại nhất của ?
Vì thế, đuổi nàng ngoại viện, thấy nàng nữa.
lúc đó, Thẩm Lan Trinh - vị hôn thê từ nhỏ - xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/the-co-hong-ngoc/13pn.html.]
Thực vẫn luôn ấn tượng với nàng . Những năm bệnh, đối xử với nàng tệ, thậm chí ném chén chân nàng . nàng bao giờ tức giận, luôn ôn hòa và bằng ánh mắt chân thành.
Thẩm gia là hoàng thương, những d.ư.ợ.c liệu quý giá dùng hơn nửa là do nàng mang đến.
Sau khi tỉnh , đối với Thẩm Lan Trinh chút cảm kích, chút áy náy.
Dưới sự sắp đặt của mẫu , nhận thấy Thẩm Lan Trinh chỉ ôn nhu mà còn tài hoa, khác hẳn trai hữu danh vô thực của nàng.
Ta nghĩ, chỉ con gái như mới xứng đáng bên cạnh , giúp lấy tôn nghiêm của một Thế t.ử.
Thế nên khi mẫu nhắc đến chuyện hôn ước, ngầm đồng ý.
5. Cơn ghen và Cây trâm gỗ
Lần đầu gặp Hồng Ngọc khi tỉnh táo, là lúc nàng đang giằng co với Thẩm Hồng Thành.
Khoảnh khắc đó, lòng tràn ngập phẫn nộ. Ta kìm mà buông lời châm chọc:
“Ngươi gấp gáp bám lấy đàn ông để trèo cao đến thế ?”
Vậy mà nàng hề biện giải, cứ như ngầm thừa nhận.
Ta càng thêm bực bội.
Ta lén theo nàng, thấy nàng ném cây trâm gỗ đào do chính tay khắc bụi hoa.
Cơn giận của bùng lên dữ dội. Ta lưng bỏ .
vài bước, kìm mà , chui bụi hoa tìm cây trâm đó.
Cành lá rậm rạp, bới tìm nửa canh giờ mới thấy.
Ta định lấy cớ trả trâm để đến khu hạ viện tìm nàng.
Đêm khuya, thấy Hồng Ngọc một trong sân, ngước ánh trăng, lặng lẽ rơi lệ.
Khoảnh khắc , tức giận trong lòng tan biến. Thậm chí còn nhen nhóm một niềm vui sầm kín: Hồng Ngọc thực sự vẫn còn để ý đến .
6. Ảo mộng cuối cùng
Có lẽ bản tính là thế.
Hoặc lẽ do sự ghẻ lạnh của phụ và sự toan tính của mẫu từ nhỏ khiến tâm lý vặn vẹo. Ta luôn dùng cách tổn thương khác để xác nhận chân tình của họ dành cho .
mà...
Kẻ ti tiện như , cuối cùng vẫn trắng tay.
Hơi thở t.ử thần ngày càng đến gần. Những hình ảnh mắt lướt qua nhanh hơn.
Ba năm , Hồng Ngọc đeo tay nải nhỏ, đạp lên ánh trăng rời khỏi Hầu phủ.
Một năm , Hồng Ngọc mặc hỉ phục đỏ thẫm, chắn mặt phu quân nàng, một nữa bẻ gãy cây trâm gỗ đào mặt .
...
Đến cuối cùng, dường như sinh ảo giác.
Ta thấy trở tiểu Phật đường năm .
Đứng mặt là Hồng Ngọc mười lăm tuổi. Nàng xách chiếc giỏ thức ăn nhỏ, đôi mắt rưng rưng .
Ta ma xui quỷ khiến cúi đầu xuống tay .
Trong tay đang nắm một cây trâm gỗ đào còn nguyên vẹn, từng gãy.
Ta nén tiếng nghẹn ngào, run rẩy đưa cây trâm cho Hồng Ngọc, hỏi:
“Hồng Ngọc, chúng mãi mãi ở bên , ?”
Hồng Ngọc mười lăm tuổi tít mắt, đáp: “Được.”
Ánh nến sáng như gương, soi rọi chư Phật từ bi mà lạnh nhạt.
Ta bước lên một bước, nắm lấy tay Hồng Ngọc, đưa nàng thoát khỏi nơi địa ngục .
khi đưa tay , chẳng nắm gì cả.
Thư Sách
Như mộng, như ảo ảnh.
Hóa Hồng Ngọc... sớm còn ở nơi nữa .
(HẾT PHIÊN NGOẠI)