Thấy tình thế bất lợi, Vu Nhị đỏ mặt tía tai, túm lấy vợ định bỏ chạy.
Bỗng một giọng uy nghiêm vang lên:
“Bản quan nhận tin tố giác, ở đây kẻ l.ừ.a đ.ả.o tống tiền, chuyện ?”
35. Quan huyện phán án
Người đến chính là Lý Dực.
Khuôn mặt như ngọc, thần sắc nghiêm nghị. Bộ quan phục màu xanh khoác khiến trông như hiện của pháp luật Đại Chu.
Vu Nhị thấy thì chân tay bủn rủn, dám chạy nữa, vội vàng chối: “Lý đại nhân, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi ạ.”
Là trong cuộc, bên cạnh ngạc nhiên :
“Vu nhị ca, còn đòi bồi thường một ngàn lượng bạc mà. Nếu là hiểu lầm thì cái hiểu lầm cũng lớn quá đấy. Chút nữa là dẹp tiệm luôn .”
Đám đông vây xem cũng nhao nhao phụ họa:
“ đấy, tên Vu Nhị chắc chắn thấy nhà buôn bán bằng Hồng Ngọc Phường nên mới diễn trò !”
“Cũng may chưởng quầy thông minh, trúng kế của !”
Lý Dực xong, vợ mặt mày sưng húp của Vu Nhị. Chàng bước tới bắt mạch cho ả, một lát mới sang Vu Nhị, lạnh lùng :
“Vu Nhị, ngươi theo luật lệ Đại Chu, tội l.ừ.a đ.ả.o tống tiền nhẹ thì phạt 30 trượng, nặng thì lưu đày. Ngươi mở miệng đòi một ngàn lượng, là Hàn Châu khổ sai ngay bây giờ ?”
Vu Nhị thì sợ mất mật, quỳ sụp xuống: “Đại nhân tha mạng, tiểu dân dám!”
Lý Dực tiếp: “Ngươi vì vu oan giá họa cho khác mà dám để vợ dùng Thanh Lưỡi Lan ?”
Thanh Lưỡi Lan là một loại thảo d.ư.ợ.c mọc ở rừng sâu, tính hàn, thể trị chứng tâm nhiệt. nếu nghiền nát thành nước đun sôi bôi lên da sẽ khiến mặt sưng đỏ, nặng thì lở loét. Ta từng Tiết sư phụ nhắc đến, nhưng lúc ả đàn bà xuất hiện nhớ .
Cũng may tên Vu Nhị keo kiệt, hại nhưng tiếc tiền dám mua phấn Ngọc Dung thật về dùng, nên mới lộ sơ hở.
Nghe Lý Dực vạch trần, Vu Nhị dập đầu như bổ củi:
“Tiểu nhân nhất thời mỡ heo che tâm, xin đại nhân niệm tình tiểu nhân vi phạm đầu mà tha cho .”
Lý Dực thẳng mắt , hỏi:
“Trước khi dùng Thanh Lưỡi Lan, ngươi vợ ngươi m.a.n.g t.h.a.i một tháng ?”
Động tác dập đầu của Vu Nhị khựng . Hắn ngơ ngác ngẩng đầu lên, mãi mới lắp bắp:
“... Đại nhân, ngài thật ?”
Lý Dực im lặng đáp.
Vu Nhị lúc mới hồn, vội dậy đỡ lấy vợ, nước mắt lưng tròng: “Là , là hại .”
Hắn vốn trút giận trai nên bàn với vợ dùng khổ nhục kế. Hắn chọn Thanh Lưỡi Lan vì nghĩ nó độc, ngờ vợ đang mang thai, mà d.ư.ợ.c tính của cây cực hàn.
Vợ Vu Nhị tin t.h.a.i cũng tái mét mặt mày, run rẩy hỏi: “Lý đại nhân, con của dân nữ ạ...”
Lý Dực đáp: “Ta bắt mạch, tạm thời gì đáng ngại. về nhà mời đại phu kê đơn an thai, cái t.h.a.i cần tĩnh dưỡng cẩn thận.”
Sắc mặt vợ lúc mới hồng hào đôi chút.
Vu Nhị quỳ xuống nữa, là thành tâm hối cải:
“Tiểu dân đáng c.h.ế.t, xin đại nhân trách phạt!”
Lý Dực phán: “Tống tiền một ngàn lượng, theo luật lưu đày. Tuy nhiên, nếu hại tha thứ thì thể giảm nhẹ hình phạt.”
Vu Nhị liền xoay về phía , dập đầu “cốp” một cái xuống nền gạch khiến giật nhảy dựng.
“Chưởng quầy, hôm nay là hồ đồ, thật sự xin cô. Muốn đ.á.n.h c.h.ử.i tùy cô, chỉ xin cô nể tình vợ đang m.a.n.g t.h.a.i mà đừng để đày, xa con cô .”
Ta đảo mắt, :
“Đánh c.h.ử.i thì thôi. Thế , cửa tiệm , hô to ba : ‘Đồ của Hồng Ngọc Phường là nhất’. Phải hô thật chân tình , sẽ truy cứu nữa.”
Đám đông ồ lên. Lý Dực cách đó xa, khóe môi cũng khẽ cong lên.
Vu Nhị nề hà, bò dậy lấy hét lớn:
“Đồ của Hồng Ngọc Phường là nhất! Mua hối hận! Không mua là thiệt thòi!”
Hắn hét đến mức tai sắp ù mới chịu thôi.
Kết cục, Vu Nhị vẫn lên nha môn lĩnh mười trượng răn đe, nhưng vụ án coi như khép êm .
Mọi giải tán, chỉ còn và Lý Dực.
Lý Dực nhướng mày, trêu: “Chưởng quầy quả là nết thiện tâm.”
Ta chắp tay, mắt cong cong: “Lý đại nhân cai quản dân chúng cũng thật cao tay.”
36. Màn kén rể bất đắc dĩ
Sau vụ ầm ĩ của Vu Nhị, tiếng lành đồn xa, việc buôn bán của Hồng Ngọc Phường càng thêm phát đạt. Thường thì mới quá trưa hàng kệ bán sạch.
Một buổi chiều nọ, đang nghiền nước hoa cửa tiệm thì thấy Vân Quỳnh vẻ mặt bất đắc dĩ đẩy một phụ nữ trung niên khỏi quán .
“Cô mẫu, đừng mai cho con nữa. Đời con chỉ nhận mỗi tên chồng ma quỷ nhà con thôi, c.h.ế.t con cũng ở , cô đừng phí công.”
Người phụ nữ đó là bà mối Trần thị nổi tiếng nhất huyện bên, cũng là cô ruột của Vân Quỳnh. Bà trừng mắt:
“Cô mẫu mày là bà mối mát tay nhất vùng , mai cho cả ngàn cặp , thế mà cháu gái ruột lẻ bóng, mày bảo thế coi ?”
Hai giằng co qua . Ta tò mò ló đầu xem thì bà mối Trần bắt gặp.
Mắt bà sáng rực lên, buông tay Vân Quỳnh lao đến nắm lấy tay :
“Đây là Hồng Ngọc ? Nghe Vân Quỳnh nhắc mãi. Tuổi trẻ tài cao xinh xắn thế , chấm mối nào con?”
Vân Quỳnh đau đầu chạy theo kéo bà : “Hồng Ngọc mới mười sáu, vội lấy chồng , cô nó ngại bây giờ. Cô mau về .”
Bà mối Trần gạt tay cháu gái :
“Mày đừng nó. Chồng là chọn sớm thì mới thời gian mà lựa mối ngon. Đừng ngại con ơi, dì xem, con tìm phu quân thế nào?”
Ta mím môi, hỏi: “Dì ơi, dì mang giấy b.út ?”
Bà mối Trần ngớ : “Chi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/the-co-hong-ngoc/10.html.]
Ta đáp tỉnh bơ: “Tiêu chuẩn dài, con sợ dì nhớ hết. Hay để con thử nhé?”
Bà mối Trần: “... Con .”
Ta bắt đầu đếm ngón tay:
“Phu quân của con , thứ nhất là , tuấn tú một chút, nếu ngày nào cũng thấy sẽ chán. Thứ hai, tính tình ôn nhu, hở tí là lạnh nổi giận như trong truyện, thế sống cùng . Thứ ba, kiếm tiền, cần quá giàu nhưng nuôi sống bản . Thứ tư, chữ nghĩa văn chương...”
Nụ mặt bà mối Trần cứng dần. Vân Quỳnh cũng trố mắt .
“Cuối cùng, nếu nấu ăn ngon thì càng .”
Ta dứt lời, bà mối Trần từ từ rút tay , dậy: “Trời tối , về nấu cơm đây.”
Nói xong bà một mạch đầu .
Vân Quỳnh vỗ tay ngất: “Hồng Ngọc ơi là Hồng Ngọc, đầu tiên thấy cô mẫu bỏ chạy trối c.h.ế.t thế đấy.”
Buổi tối đóng cửa, Lý Dực đến.
Chàng vẫn mặc quan phục, vẻ từ nha môn qua thẳng đây.
Chàng , hỏi:
“Hồng Ngọc, nàng đang kén chồng. Nàng xem ?”
37. Lời cầu hôn
Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút.
Được phết chứ.
Lý Dực dung mạo tuấn tú, tính tình ôn nhu.
Nấu ăn cực ngon.
Hơn nữa, chúng còn chung một đứa con. À , một con mèo.
Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, gật đầu: “Được!”
Người đầu tiên tin và Lý Dực sắp thành là Vân Quỳnh. Nàng hề ngạc nhiên chút nào.
“Lý đại nhân là vị quan hiếm , cũng là cô nương cực . Mỗi thấy hai cạnh , đều thấy xứng đôi.”
Vân Quỳnh kể, ba năm khi chồng nàng qua đời, gia đình chồng hắt hủi đuổi con nàng đường để chiếm gia sản. Chính Lý Dực đòi công đạo cho nàng. Vì thế nàng luôn mang ơn .
Nửa năm , khi thấy Lý Dực hốt hoảng bế về huyện trong bộ dạng đầy m.á.u, nàng đoán quan hệ của chúng bình thường. Sau mở tiệm cạnh quán , nàng luôn cố ý giúp đỡ cũng là vì .
Ta đ.ấ.m nhẹ vai nàng, giả vờ giận dỗi: “Thế mà cứ tưởng tỷ quý vì chúng hợp tính chứ.”
Vân Quỳnh : “Đó là lúc đầu thôi. Sau tiếp xúc quý thật mà.”
, những sinh là để bạn. Như Tình Sơ, như Vân Quỳnh.
Chuyện thành , vốn định thư báo cho Lý ma ma và Tình Sơ. nghĩ đến việc từng hạ độc, thôi. Nếu của Hầu phủ họ vẫn còn liên lạc với , e rằng cuộc sống của họ sẽ khó khăn hơn.
Thôi thì, chỉ cần đôi bên bình an là may mắn .
38. Lễ vật của Thái t.ử
Chuyện cưới xin thật lắm thủ tục rườm rà.
Ta bảo Lý Dực là một hai mâm cơm mời Tiết sư phụ và con Vân Quỳnh là xong. Lý Dực vốn dễ tính kiên quyết chịu.
Chàng bỏ qua bất kỳ nghi thức nào. Chàng bảo việc cứ để lo, chỉ việc thử áo cưới và chờ ngày lên kiệu hoa.
Cuối cùng còn chốt hạ một câu đầy tâm lý: “Tuyệt đối sẽ chậm trễ việc buôn bán của Hồng Ngọc .”
là quan, tâm tư kín kẽ thật, cái gì cũng đoán . Ta đành gật đầu.
Ba ngày hôn lễ, nhà Lý Dực đón một vị khách quý.
Người hơn hai mươi tuổi, mặc áo gấm đen, khí độ phi phàm. Từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên phong thái vương giả.
Lúc đó đang giúp Tiết sư phụ trồng mấy cây t.h.u.ố.c mới trong sân, còn Lý Dực đang việc ở chính đường.
Lạ , Tiết sư phụ thấy vị khách quý thì hừ một tiếng, mặt thèm để ý.
Vị khách trẻ tuổi khổ: “Tiết sư phụ vẫn còn giận ?”
Tiết sư phụ vuốt râu, giọng mỉa mai: “Lão phu nào dám giận. Là do lão phu y thuật tinh, lọt mắt rồng của Thánh thượng nên mới đuổi khỏi kinh thành thôi.”
Ta mà lờ mờ đoán . Thánh thượng? Chẳng lẽ mặt là...
“Thái t.ử điện hạ, tới đây?”
Lý Dực tin vội vàng chạy , thấy đến thì vô cùng kinh ngạc.
Đến lúc mới chắc chắn, vị quý nhân trẻ tuổi chính là đương kim Thái t.ử - năm xưa từng tiếc chọc giận Thánh thượng để bảo vệ mạng sống cho Lý Dực.
Thái t.ử : “Bao năm trôi qua, cuối cùng Cầm Chi (tên tự của Lý Dực) cũng chịu thành . Cô gia tò mò cô nương nào thể khiến ngươi động lòng, đương nhiên đích đến xem .”
Lý Dực mỉm ôn hòa, kéo đang cầm cái xẻng dính đất gần, ân cần phủi bụi váy cho nhỏ: “Hồng Ngọc, mau nhận quà mừng.”
Ta tuy còn ngơ ngác nhưng vẫn hành lễ đoan trang: “Tham kiến Thái t.ử điện hạ.”
Thái t.ử miễn lễ cho , đặt tay một chiếc hộp gỗ t.ử đàn: “Đây là quà mừng của Cô, giao cho Hồng Ngọc bảo quản.”
Sau đó, ngài chút tiếc nuối : “Chỉ tiếc là Cô tiện ở dự tiệc cưới của hai .”
Lý Dực : “Điện hạ tấm lòng đến là .”
Thái t.ử liền một hành động cực kỳ phù hợp với phận: đảo mắt một cái rõ to.
39. Ám lưu nơi kinh thành
Thái t.ử chỉ một lát ngay.
Gần đây kinh thành sóng ngầm cuộn trào, dù ở huyện xa xôi cũng phong thanh. Nghe triều thần ủng hộ Tam hoàng t.ử ngày càng đông, trong đó cả Ninh Viễn Hầu phủ.
Thái t.ử vốn mất thánh tâm, tình cảnh hiện giờ càng thêm gian nan. Vậy mà trong cảnh dầu sôi lửa bỏng đó, ngài vẫn đích lặn lội đến đây để đưa quà cưới.
Ta mở chiếc hộp gỗ t.ử đàn . Bên trong là một đôi Đông Châu (ngọc trai phương Đông).
Thư Sách
Viên ngọc to như trứng gà, màu sắc óng ánh nhuận trạch, quý giá vô cùng.
40. Đại hỷ
Mùng bảy tháng mười, ngày đại cát, nghi gả cưới.
Lý Dực vận hỉ phục đỏ thẫm, cưỡi lưng ngựa cao lớn.
Hai bên đường phố chật kín bá tánh đến chúc mừng.