Có lẽ gió đêm quá lạnh, khi trời sáng, Cảnh Hành bế về phòng, lâu liền phát sốt.
Trong cơn mê man, mơ màng nhớ ít chuyện trong quá khứ.
Cuộc sống của ở nhà họ Đường, bao giờ dễ chịu.
Trước đây còn tiểu nương bảo vệ , khi bà mất, với sự cho phép ngầm của đích mẫu, bất kỳ hầu nào trong Đường gia cũng thể giẫm đạp lên đầu để tác oai tác quái.
Mặc dù Đường Đình Nguyệt nhỏ hơn một tuổi, nhưng sinh nhật của trùng với ngày sinh nhật của nàng .
Vào ngày sinh nhật của nàng vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là như nước chảy tràn phòng để nàng tùy ý lựa chọn.
Còn trốn trong bếp lén nấu một bát mì, cũng hầu đưa thức ăn cướp ăn sạch, khoanh tay lạnh với :
“Không sự cho phép của lão gia, phu nhân và tiểu thư, ngươi dám trộm đồ trong tiểu phòng bếp?”
Đường Đình Nguyệt hận đến tận xương tủy, .
Nàng luôn cho rằng, những chuyện xui xẻo như câm khi ốm xảy với mới đúng.
trong cuộc đời hảo tì vết của nàng, xuất hiện một chuyện như , thật sự là trời mắt.
Ha ha.
Muốn , đây là duy nhất mà ông trời mở mắt.
Quản gia phạt ăn bữa tối, đêm hôm đó đói đến mức bụng dán lưng, xoa bụng gốc cây ngắm trăng, kìm mà nhớ đến tiểu nương của .
Cha thỉnh thoảng sẽ đến viện của bà, cũng khen bà đoan trang thanh nhã, gây thị phi.
Ông nạp quá nhiều phủ, đủ loại hình, nhưng vì thủ đoạn của đích mẫu, nào khác sinh con trai con gái.
Còn khi Đường phủ, tiểu nương của vốn là tú nương, thêu thùa giỏi.
Tính bà nhu thuận, nhưng tính phản nghịch, chịu học nữ công, càng chịu khuất phục, thậm chí còn dành dụm tiền tháng trong hai năm để mua một con d.a.o bạc nhỏ, giấu trong , lúc rảnh rỗi lấy múa may vài cái.
Mỗi khi như , tiểu nương của sẽ tủm tỉm , : “Sau Yến Yến sẽ nữ tướng quân.”
cuối cùng khiến bà thất vọng.
Ta trở thành nữ tướng quân, chút phản nghịch ít ỏi của lễ giáo và quy củ khuê phòng trói buộc từng lớp, đến mức thể phản kháng phận, Đường Đình Nguyệt gả phủ Nhiếp chính vương, một nữa trở thành chim trong l.ồ.ng.
Duyên Tròn Mộng Lành
Dường như đời qua đời khác, nữ t.ử sinh mang theo xiềng xích, phận luôn như .
Sau khi bà mất, Đường Đình Nguyệt đến hậu viện thăm .
Lúc đó nàng vẫn phát bệnh, cái miệng xinh vẫn thể chuyện, chỉ tiếc là mấy dễ .
Nàng tủm tỉm tiến gần , giọng ngọt ngào như tẩm mật, giống như một bông hoa độc:
“Xem tiểu nương của ngươi kìa, nếu an phận thủ thường, ít nhất ngươi cũng nữ nhi Đường gia. bà tuân thủ phụ đạo, hành vi đê tiện, liên lụy đến ngươi cũng trở thành con hoang, ngươi hận bà ?”
Ta đột nhiên mở mắt, bên ngoài cửa sổ đang mưa rả rích.
Tú Nhi mừng rỡ chạy đến: “Vương phi tỉnh ! Người sốt cao lui, hôn mê cả một ngày !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-dich-ty-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/8.html.]
Ta há miệng: “Cảnh Hành ?”
Biểu cảm của Tú Nhi đột nhiên trở nên kinh ngạc: “Vương phi… ạ?”
Ta cũng kinh ngạc.
Sao Cảnh Hành với bọn họ chuyện mạo danh Đường Đình Nguyệt?
Trong lúc ngẩn , Tú Nhi vỗ tay, giọng vui vẻ:
“Nếu Vương gia chuyện , chắc chắn sẽ vui, chỉ là Vương phi đột nhiên…?”
Ta sự nghi hoặc của nàng, gượng hai tiếng: “Có lẽ là kỳ tích y học chăng.”
mãi đến khi dùng bữa trưa, uống t.h.u.ố.c, vẫn thấy Cảnh Hành.
Tú Nhi : “Đêm qua trong cung truyền gấp, triệu Vương gia cung yết kiến. Vương gia cả đêm về, khi còn đặc biệt dặn dò nô tỳ chăm sóc Vương phi thật , nếu như… nếu như…”
Ta cau mày: “Nếu như cái gì?”
“Nếu nhà của Vương phi đến, cứ chặn ở bên ngoài, cho họ gặp Vương phi.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi, một chút u ám cơn mưa gió.
Khi tiên đế còn sống, vì chán ghét mẫu phi của Cảnh Hành nên ngay cả cũng sủng ái.
Cảnh Hành lưu lạc chốn dân gian bốn năm, tiên đế từng ý định tìm về, nhưng khi lâm chung đột nhiên cực kỳ tốn công, đại khái là vì… tân đế còn nhỏ, mà mấy hoàng t.ử trong cung đều rình rập, chỉ sợ giang sơn vững.
giờ đây, tân đế tuổi tác ngày càng lớn, thế lực ngày càng mạnh, liền thu hồi đại quyền.
Sự tồn tại của Cảnh Hành, từ chỗ chống đỡ trở thành uy h.i.ế.p.
Liên tưởng đến việc Đường gia khi bắt tay với Trường Ninh hầu liền ép hạ độc Cảnh Hành…
Chắc hẳn, hoàng thượng cũng chút chờ .
Nghĩ đến Cảnh Hành sinh t.ử , đêm đó trong thư phòng ngọn nến lay động suốt đêm và những ngày đùa cợt hờ hững, sủng ái thiên vị, hỗn loạn đan xen, trở thành sương mù vờn quanh trong lòng .
Có lẽ vén màn sương mù thể thấy chân tâm, nhưng nhất thời .
Đang trầm tư, ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng quen thuộc.
“Yến Yến.”
Ta đột nhiên ngẩng đầu .
Cảnh Hành một hắc y, tóc đen xõa tung, dựa khung cửa cửa, mặt chút huyết sắc, nhưng ý như gió lướt mặt hồ, đột nhiên nổi sóng.
Tú Nhi thức thời lui xuống, trong phòng chỉ còn và .
Trên Cảnh Hành thoang thoảng truyền đến mùi m.á.u tanh.
Chắc hẳn mới thoát khỏi t.ử địa.
Im lặng một lát, về phía .