Đợi đến khi chỉ còn ba chúng trong phòng, Đường Đình Nguyệt lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc bình ngọc trắng, đẩy đến mặt .
Ta giật : “Đây là cái gì?”
“Cảnh Hành âm tàn độc ác, hành hạ con như , là mẫu của con, cũng đành lòng.”
Đích mẫu mở miệng : “Con tìm cơ hội, hạ thứ đồ ăn của , khi việc thành, tự sẽ đưa con về Đường phủ, hưởng vinh hoa cả đời.”
Cả đời?
Ta khẽ cong môi, che giấu sự chế giễu trong giọng : “Đích tỷ sắp xuất giá ?”
“Đương nhiên.” Mẫu thoáng hiện vẻ đắc ý mặt: “Thế t.ử phủ Trường Ninh Hầu sai đến cầu hôn, giờ nàng là đích tỷ của con, mà là thứ của con, nuôi dưỡng từ nhỏ ở trang viên, Đường Ninh Ngọc.”
Ninh Ngọc.
Nghe gió ngắm trăng, như châu như bảo.
Tên của nàng lời chúc , phong nguyệt nở rộ, ngay cả khi đổi phận với , nàng vẫn thể dễ dàng thứ mà bao giờ .
Ta ngẩn , im lặng một lúc.
Mẫu tưởng , lập tức đổi sắc mặt:
“Nếu con chậm trễ mối lương duyên của Ninh Ngọc thì đồ đạc ít ỏi mà tiểu nương con để trong phủ cũng cần giữ nữa, đốt sạch cho xong!”
Ta ngẩng đầu bà : “Mẫu đang đe dọa con ?”
Nàng dậy, từ cao xuống :
“Đường Tiểu Nhị, mạng ngươi hèn mọn, nếu việc thành, đừng là đồ của tiểu nương ngươi, ngay cả trả sự trong sạch cho nàng cũng . nếu thành…”
“Ngươi tưởng rằng khi việc ngươi mạo danh phát hiện, Nhiếp chính vương thể để ngươi sống đến ngày mai ?”
Mẫu một bước, trong phòng chỉ còn và Đường Đình Nguyệt.
Nàng vẫn đó, dung nhan giống bảy phần trông điềm tĩnh và thản nhiên.
Chỉ thấy nàng dùng đầu ngón tay chấm nước , mặt bàn từng nét từng chữ: “Muội , đây chính là mệnh của .”
“Ngay cả khi giờ đây thế phận của , cũng thể thực sự trở thành .”
Khi rời khỏi nhà họ Đường, cuối cùng cũng mang theo chiếc bình ngọc đó.
Trên xe ngựa trở về, cầm chiếc bình ngọc, ngưng thần suy nghĩ: Cảnh Hành tuy quyền khuynh triều dã nhưng cũng đắc tội ít , trong triều tứ phía gây thù hằn.
Người giờ đây cưới Đường Ninh Ngọc chính là Trường Ninh Hầu, một trong những đó.
Hoàng quốc thích của đương kim hoàng thượng, mẫu tộc của Thất vương gia, chính là xuất từ Trường Ninh Hầu.
Vậy thì, việc hạ độc Cảnh Hành, rốt cuộc là do Trường Ninh Hầu chỉ thị, là…
Ta dám nghĩ tiếp nữa.
Về đến nơi, trời tối, Cảnh Hành vẫn đang đợi dùng bữa tối.
Có lẽ phát hiện mất tập trung, đưa tay nắm lấy tay : “Phu nhân ? Bệnh tình của nhạc mẫu chẳng lẽ nghiêm trọng?”
Duyên Tròn Mộng Lành
Ta lắc đầu, thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-dich-ty-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/4.html.]
Nếu thực sự là bà bệnh nặng thì .
Ta nhất định kiếm một bình rượu để ăn mừng.
Cảnh Hành lệnh cho Tú Nhi bên cạnh lấy giấy b.út, do dự một lát, vẫn cầm b.út :
“Sau khi xuất giá, cha đón thứ vốn nuôi dưỡng ở trang viên về phủ, tận tâm dạy dỗ, đặt tên là Đường Ninh Ngọc. Ta chỉ là… chỉ là…”
Khi đang do dự tiếp tục thế nào, Cảnh Hành đột nhiên đưa tay, vuốt những sợi tóc rối bên thái dương , giọng nhẹ như châu ngọc rơi tim : “Phu nhân từng tên tự ?”
Ta lắc đầu.
“Hay là nghĩ cho phu nhân một tên tự thế nào?” Hắn cầm b.út : “Khi phu nhân vui vẻ, khiến động lòng, là tên tự gọi là Yến Yến ?”
Ta đột nhiên ngẩng đầu lên, ngây .
Lúc , khuôn mặt Cảnh Hành ở gần trong gang tấc, kỳ lạ trùng lặp với nụ dịu dàng của tiểu nương trong ký ức của .
Lúc đó còn nhỏ, bà ôm sách học chữ, học đến bài “Mông”, bà liền vuốt ve đỉnh đầu , nhẹ giọng :
“Yến Yến, con xem, đây chính là tên tự của con.”
“Cười vui vẻ, lấy ý hòa thuận. Chỉ là… hy vọng con quá kính cẩn lời, dù cũng .”
Từng chữ từng câu, lời vẫn còn văng vẳng bên tai.
Chớp mắt, t.h.i t.h.ể lạnh ngắt còn thở của bà ngang mặt , phụ giận dữ cầm roi tới, mẫu khuyên can:
“Dù thì Tiểu Nhị cũng là nữ nhi Đường gia…”
“Tiểu nương của nàng chuyện mất mặt như , nàng là nữ nhi Đường gia còn !”
Ông chán ghét trừng mắt : “Sau nuôi nha thô sử là , Đường gia chỉ một Đình Nguyệt là nữ nhi.”
“Yến Yến.” Giọng thở dài của Cảnh Hành vang lên.
Ta đột nhiên hồn, chút hoảng loạn giơ tay lau nước mắt.
Hắn đưa tay, ôm lòng, vuốt ve mái tóc :
“Nàng xuất giá, cha nàng tự nhiên sẽ để tâm đến khác. Giờ nàng là thê t.ử của , tâm nguyện gì, cứ cho .”
Ta tâm nguyện gì.
Ta tiểu nương của sống .
Ta còn mạng của đám Đường gia.
những điều , đều thể .
Chỉ sợ phát hiện, bình t.h.u.ố.c độc mà Đường Ninh Ngọc đưa cho , cẩn thận giấu kỹ bên .
đợi tay, Cảnh Hành xảy chuyện .
Hôm đó buổi chiều, công việc về, cùng dùng bữa tối.
Một bát canh cá lóc nấu với rau muống dùng một nửa, Cảnh Hành đột nhiên sắc mặt trắng bệch, đầu sang một bên, nôn một ngụm m.á.u.
Vô vàn lạnh ập đến, đột nhiên dậy, trừng mắt , lòng như chìm xuống vực sâu đáy.