Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tú Nhi cũng gọi suông mà.

Nàng thực sự tú lệ.

Cũng Cảnh Hành tin , nhưng một lúc im lặng, cũng ngẩng mặt lên, cong môi với :

“Phu nhân thực sự lo lắng cho đến ?”

Ta cố nuốt những lời chế giễu bụng, che giấu lương tâm gật đầu một cách nghiêm túc.

Đám mây mù trong mắt đột nhiên tan biến, trong nháy mắt sáng như , tay ôm c.h.ặ.t hơn:

“Như , thật là vất vả cho phu nhân vì mà lo lắng vất vả.”

Ta lắc đầu, nắm tay áp lên mặt , giả vờ mật cọ cọ.

Duyên Tròn Mộng Lành

Thấy khí trong phòng ấm lên, Tú Nhi cùng những hạ nhân khác tự giác lui xuống.

Ta há miệng, gì, đang định chỉ giấy b.út bàn thì Cảnh Hành đột nhiên bế lên, đặt lên giường mềm ở phòng bên cạnh.

Trên vẫn còn lạnh ẩm ướt đặc trưng của trời mưa, quấn quanh lấy .

Ta kêu lên một tiếng, nhưng vì Đường Đình Nguyệt là câm nên dám phát một tiếng nào.

Ta chỉ vết thương vẫn đang rỉ m.á.u vai Cảnh Hành, cố nặn hai giọt nước mắt.

Động tác của đột nhiên dừng : “Phu nhân đang đau lòng vì ?”

Cảnh Hành đưa tay lau hai giọt nước mắt nơi khóe mắt , d.ụ.c vọng đen tối trong mắt đột nhiên biến mất, đó là một chút dịu dàng lưu luyến.

Ta đang cái gì?

vì Cảnh Hành thương, vì ngay cả khi đối mặt với thương, vẫn nịnh nọt, cẩn thận lấy lòng?

Bên ngoài trời dần tối, và Cảnh Hành cứ duy trì tư thế trong vòng hai tuần .

Ta ngửa cổ đến mỏi nhừ, nụ hôn của vẫn hạ xuống.

Tự thương tự cảm tính cách của , sự chán nản đó chỉ xuất hiện trong chốc lát nhanh ch.óng biến mất, chui khỏi Cảnh Hành, kéo giấy b.út, bắt đầu vội:

“Thiếp thực sự lo lắng cho thể của Vương gia, chi bằng mời một đại phu đến bắt mạch, cũng tiện xử lý vết thương…”

Cửa sổ thổi luồng gió ẩm lạnh, một ngọn nến vàng mờ nhảy múa lay động.

Cảnh Hành dậy, chống cằm, ý chạm đến đáy mắt:

“Lần khỏi kinh để giải quyết công việc, là nhận mật lệnh của Hoàng thượng, chuyện thể để bất kỳ ai , đương nhiên cũng thể gọi đại phu đến bắt mạch.”

Ta vô cùng nghi ngờ đang lừa .

Phủ Nhiếp chính vương to lớn như , Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, một đại phu đáng tin dùng?

“Cho nên, chỉ thể vất vả phu nhân bôi t.h.u.ố.c.”

Không vất vả, là mệnh khổ.

Ta lấy t.h.u.ố.c trị thương, , Cảnh Hành cởi áo, để lộ vết thương sâu hoắm vai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-dich-ty-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/3.html.]

Da thịt lật ngược, mà giật , như thể bờ vai cũng đang đau.

tầm mắt dịch chuyển xuống, một hình cực kỳ xuất sắc, làn da trắng bệch vì mất m.á.u, nhưng đường nét cơ bắp gọn gàng.

Ta chỉ là nhiều mấy chục , liền hỏi :

“Nếu phu nhân thích như , bằng đợi khỏi hẳn, thắp một ngọn đèn trong trướng, để phu nhân thưởng thức ngắm cả đêm?”

Thuốc trị thương tan đầu ngón tay ấm áp, cẩn thận bôi lên vết thương của Cảnh Hành.

Hắn rên lên một tiếng, trong lời đồn, Nhiếp chính vương chớp mắt khi d.a.o găm đ.â.m xương, đột nhiên trở nên vô cùng yếu đuối.

Ta bôi t.h.u.ố.c bao lâu, rên rỉ bấy lâu, cuối cùng còn nũng:

“Phu nhân, thực sự đau chịu nổi, thể dựa n.g.ự.c phu nhân ?”

Đầu đầy mồ hôi, là do nóng do nhẫn nhịn.

Nghe , trực giác thấy , cúi mắt xuống, thấy sắc mặt Cảnh Hành ửng đỏ bất thường.

Ta đưa tay sờ trán , nóng đến mức đáng sợ.

Giữa việc để mặc sốt cao và gọi , do dự một lát, đành đỡ dựa bên trong giường mềm, đó ngoài gọi Tú Nhi.

Không còn cách nào khác, nếu thực sự sốt đến ngốc nghếch khi ở cùng , e rằng những hạ nhân võ nghệ cao cường trong viện sẽ để sống sót bước khỏi căn phòng .

Bệnh tình của Cảnh Hành mới khỏi, nhà họ Đường đột nhiên phái đến, rằng mẫu bệnh nặng, nhớ mong nữ nhi, về thăm một chuyến.

Bệnh nặng ? Thật thì quá .

Ta suýt nữa nhịn mà lộ vẻ mừng rỡ, nhưng khi ánh mắt đảo qua, Cảnh Hành đang :

“Phu nhân trong lòng hẳn là lo lắng vô cùng, nếu , hãy về thăm một chuyến .”

Ta đành ép lộ vẻ lo lắng.

“Chỉ tiếc là việc quan trọng, thể cùng phu nhân về nhà.”

Hắn tới, đưa tay chỉnh cổ áo cho , khẽ vuốt ve má , đặt lên đó một nụ hôn.

“Phu nhân về nhà sớm, để khỏi nhớ nhung.”

Kết quả là khi về đến nhà họ Đường, mới phát hiện mẫu hề bệnh.

Không chỉ , bà còn khỏe mạnh, thậm chí còn nhàn nhã ngắm nghía , hỏi: “Sau khi thành hôn, Nhiếp chính vương đối xử với con thế nào?”

Ta nghĩ rằng họ chắc chắn câu trả lời thực sự, vì hít một thật sâu, nức nở :

“Trước đây đích tỷ coi thường như , giờ ngày đêm hành hạ , ngay cả một bữa ăn no cũng khó mà , còn đ.á.n.h đến một chỗ lành lặn…”

Đường Đình Nguyệt lòng mà với vẻ nghi ngờ, nha Vân Tước lưng nàng phối hợp hỏi: “ nô tỳ thấy nhị cô nương dường như tròn trịa hơn nhiều?”

Ta cứng đờ: “… Có lẽ là do đói nên phù nề.”

Nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng cũng kiên nhẫn mà nêu nghi vấn: “Mẫu thể khỏe mạnh, tại gọi con về phủ thăm bệnh?”

Hai con mặt , Vân Tước lui ngoài, còn tự giác đóng cửa phòng .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận