Cảnh Hành nhận điều , liền lấy lá thư từ tay , từng chữ một:
“Hồi đó, tiểu nương của ngươi hồng hạnh xuất tường, tuân thủ phụ đạo, hẳn những thủ đoạn hồ ly tinh đó cũng là do bà dạy cho ngươi ? Tuy nhiên, dù bẩn thỉu nhưng tay nghề , cái bình phong thêu hai mặt , sẽ vui vẻ nhận lấy.”
“Bình phong thêu hai mặt?”
Ta c.ắ.n môi: “Là của hồi môn mà tiểu nương để khi mất, chỉ là đích mẫu giữ , mang theo.”
Hắn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của , giọng dịu dàng an ủi: “Yến Yến đừng lo, sẽ tự lấy về cho nàng.”
Sáng sớm hôm , Cảnh Hành dẫn theo hàng chục thị vệ tín bên cạnh, cùng xông Đường phủ, mặt đích mẫu và phụ , lấy bình phong từ trong kho .
Hắn nắm tay , ôn tồn : “Phu nhân xem xem, đây là đồ vật mà nhạc mẫu để cho nàng ?”
Phụ mặt mày đen sì: “Cho dù ngươi là Nhiếp chính vương, nhưng giờ đây xông phủ như thế , cũng quá mức thất lễ.”
Cảnh Hành thản nhiên : “Vậy thì xin Đường đại nhân ngày mai lên triều tâu với Hoàng thượng về tội trạng của bổn vương.”
Duyên Tròn Mộng Lành
Thái độ của ngạo mạn vô lễ, phụ nhất thời giận dám gì, chỉ đành trừng mắt .
Ta giả vờ thấy, chỉ xem xét kỹ lưỡng bình phong đó, : “ .”
Cảnh Hành giơ tay lên: “Mang về phủ.”
Đích mẫu giống như bất đắc dĩ với :
“Tiểu Nhị, mặc dù con là thứ xuất, nhưng dù cũng là nữ nhi Đường gia, còn dẫn Vương gia xông nhà đẻ của con như thế , quá đáng .”
Ta cong khóe môi: “Lời của Đường phu nhân thật thú vị, là phận gì, Nhiếp chính vương là phận gì, thể dẫn dắt ?”
Đích mẫu về phía Cảnh Hành: “Nhiếp chính vương đừng trách, Tiểu Nhị tuy là thứ xuất nhưng từ nhỏ chúng chiều hư. Khi tin Vương gia đến cầu hôn, nó lóc đòi tỷ tỷ gả qua Vương phi, chúng cũng tiện từ chối, đành để nó …”
Bà bịa đặt giỏi như nên quán kể chuyện .
Cảnh Hành xong, sắc mặt vẫn bình thường, thậm chí còn nhếch môi, tùy ý phong lưu: “Như thì là duyên phận giữa và phu nhân.”
Đích mẫu cứng đờ mặt: “Vương gia hiểu ý của thần phụ ?”
“Sao , Đường phu nhân đang nghi ngờ bổn vương ?” Ánh mắt Cảnh Hành trở nên lạnh lùng, như lưỡi d.a.o sắc bén lướt qua Đường Đình Nguyệt bên cạnh: “Khuôn mặt như Vô Diệm, đầu óc rỗng tuếch, nếu như như gả , mới là bất hạnh của bổn vương.”
Đường Đình Nguyệt trông như sắp tức c.h.ế.t.
“ lúc đầu Vương gia cưới…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thay-dich-ty-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/14.html.]
“Nào cái gì gọi là lúc đầu cưới, Đường phu nhân vẫn nên ngậm miệng , nếu như chọc giận phu nhân của bổn vương, nàng để ý đến nữa, Đường phu nhân sẽ đền bù nổi .”
Đích mẫu đành giả vờ khuyên :
“Nếu như , Tiểu Nhị con hãy sống với Vương gia, đừng như tiểu nương của con, mắt mày với những nam t.ử khác, thực sự nên…”
Bao nhiêu năm tức giận và căm ghét tích tụ, cuối cùng cũng dồn thành biển trong khoảnh khắc .
Ta giơ tay, tát một cái mặt bà , lạnh lùng : “Bà cũng xứng nhắc đến tiểu nương của ?!”
Đường Đình Nguyệt bên cạnh đột nhiên lao tới, đỡ lấy mẫu , ngẩng đầu với vẻ hung dữ.
Phụ gầm lên một tiếng, lao tới nhưng thị vệ mà Cảnh Hành mang theo giữ c.h.ặ.t tại chỗ.
“Làm càn!” Hắn gào lên: “Đường Tiểu Nhị, ngươi ngỗ ngược, dám động thủ với đích mẫu của ngươi!”
“Ngươi là chính thê, rõ ràng rằng việc là ý nguyện của tiểu nương , nhưng dám chỉ trích phu quân , liền cố tình gây khó dễ cho tiểu nương . Vậy thì cái gọi là gian phu đó, rốt cuộc là lai lịch thế nào, trong lòng ngươi hẳn là rõ hơn ai hết chứ?”
Cái tát đó, dùng hết sức, thậm chí còn khiến lòng bàn tay tê.
Khuôn mặt đích mẫu đ.á.n.h lệch sang một bên, tóc tai rối bù, trâm cài rơi loảng xoảng xuống đất.
Bà còn duy trì vẻ giả tạo từ bi nhân hậu nữa, gào lên: “Tiện nhân, giống hệt tiểu nương của ngươi, đều là tiện nhân!”
Ta để ý đến bà nữa, chậm rãi đến mặt phụ , rút con d.a.o bạc nhỏ ở thắt lưng , để ở cổ ông .
“Từ năm năm , như thế , đ.â.m cho ngươi một nhát, sợ ngươi c.h.ế.t quá dễ dàng. Dù thì tiểu nương của , chính là ngươi sai đ.á.n.h c.h.ế.t.”
“Đó là do ả đáng c.h.ế.t! Khi của , ả an phận thủ thường, những chuyện giữ đạo vợ như , dù dìm xuống ao cũng là đáng đời!”
Ta : “Nếu như mà tính là giữ phụ đạo, thì ngươi nạp nhiều như , tính là gì?”
“Ta với ả thể giống ?” Ông gào lớn, cơ bắp run rẩy, cổ rạch một vết m.á.u nông: “Ả ở trong hậu trạch, tiền, là cho ả tiền tháng, nuôi ả, nếu , ả c.h.ế.t đói từ lâu !”
“Lời đúng.”
Ta lắc đầu: “Nếu ngươi cưỡng ép nạp bà , bà việc ở tiệm thêu, cũng thể tự nuôi sống một cách dễ dàng, thậm chí còn thể quang minh chính đại kết hôn với yêu, sống đến đầu bạc răng long.”
Khoảnh khắc , thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t ông .
Cảnh Hành tới, nắm lấy tay thì thầm bên tai : “Đợi thêm chút nữa.”
“Yến Yến, vì báo thù, đừng để bản cũng liên lụy.”