Tay Mạch Miêu cầm gậy gỗ run rẩy, bàn tay thon dài ấm áp của Lâm Mãn phủ lên mu bàn tay Mạch Miêu, trong ánh mắt tràn đầy sự khích lệ.
Trần Hổ bên cạnh thể đoán đất quan hệ gì với Mạch Miêu, ánh mắt vốn dửng dưng lập tức mang theo lệ khí, nếu lý trí vẫn còn thì cảm thấy sẽ kiểm soát tay mà phế bỏ tên .
Tuy thấy chuyện xảy bên ngoài, nhưng Cố Thuấn vẫn cảm nhận chân thực ánh mắt đầy ác ý của Trần Hổ, sợ đến run b.ắ.n , ngừng vặn vẹo cơ thể trốn góc.
Dưới sự khích lệ của Lâm Mãn, tay Mạch Miêu ngừng run, hít sâu vài cái trả gậy gỗ cho Lâm Mãn, ánh mắt khó hiểu của Lâm Mãn, Mạch Miêu bước gần Cố Thuấn.
Dưới hai đôi mắt, Mạch Miêu chút do dự giơ chân đá chỗ đó của Cố Thuấn.
“Á!”
Cố Thuấn hét t.h.ả.m một tiếng, động tĩnh lăn lộn đất còn dữ dội hơn gấp mười lúc đ.á.n.h, cái miệng nhỏ của Lâm Mãn kinh ngạc há thành hình chữ O, mắt Trần Hổ lập tức sáng rực lên còn mang theo tràn đầy sự khâm phục.
Nhìn ánh mắt như của hai , Mạch Miêu tự nhiên cử động chân, ngượng ngùng với Lâm Mãn hai , tuy Trần Hổ với , nhưng cũng ngăn mặt đỏ bừng đến tận mang tai trong nháy mắt.
May mà sự chú ý của Lâm Mãn đặt Trần Hổ nên nhận sự khác thường của , điều cũng Trần Hổ thở phào nhẹ nhõm.
Trần Hổ Cố Thuấn đang lăn lộn đất, hạ thấp giọng : “Đại ca, chị , em giải quyết hậu quả.”
Quả thực giải quyết hậu quả, ít nhất cởi dây thừng trói Cố Thuấn , đảm bảo ngạt c.h.ế.t.
Lâm Mãn cũng khách sáo với Trần Hổ, gật đầu kéo Mạch Miêu chạy chậm .
Mạch Miêu nương theo lực của Lâm Mãn chạy về phía , luồng gió khi chạy thổi tan ráng đỏ mặt Mạch Miêu cũng xoa dịu trái tim đang đập như nhảy ngoài, kéo theo sự uất ức bao năm qua cũng tan biến ít.
Trải nghiệm mới lạ gieo một hạt giống trong lòng Mạch Miêu, trong sự dũng cảm phá vỡ mảnh đất khô cằn nứt nẻ nảy một mầm non.
Lâm Mãn đưa Mạch Miêu chạy đủ xa cuối cùng cũng dừng bước, hai thở hổn hển, cùng bật , tiếng trong trẻo, như tiếng chuông vui tai thu hút khác.
Mạch Miêu ôm chầm lấy Lâm Mãn, trong giọng tràn đầy sự cảm kích: “Cảm ơn em Tiểu Mãn.”
Cảm ơn em giúp chị trút giận.
Cảm ơn em giúp chị trong một thời gian dài sắp tới cần nơm nớp lo sợ.
“Chị Mạch Miêu, chúng giờ cần khách sáo như , dám đ.á.n.h chị, em sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t .”
Từ ngữ tàn nhẫn như g.i.ế.c c.h.ế.t thốt từ cái miệng mềm mại đáng yêu của Lâm Mãn khiến Mạch Miêu bật , vô cùng nghiêm túc gật đầu.
Đắm chìm trong niềm vui chiến thắng, hai đều chú ý đến cách đó xa Cố Minh Ngọc đang trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin nổi xen lẫn sự tức giận đối với việc Mạch Miêu ở bên ngoài.
Cùng lúc đó, Trần Hổ đang giải quyết hậu quả cũng đón một vị khách mời mà đến.
Trần Hổ thật sự Cố Tranh đến đây bằng cách nào, nhưng phản ứng của Trần Hổ cũng cực nhanh, nghĩ rằng khi Cố Tranh rõ thì trèo tường chạy mất.
Cố Tranh là ai, ở trong quân đội nhiều năm, binh vương giữ đủ loại truyền thuyết trong quân đội, chỉ một bóng lưng Cố Tranh là ai, nhưng đất khiến Cố Tranh rảnh phân tâm đuổi theo Trần Hổ.
Đợi Cố Tranh cứu rõ là ai, lửa giận trong mắt giấu , cái tên Trần Hổ nghiền nát trong miệng Cố Tranh nuốt xuống bụng: “Anh cả, em đưa bệnh viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-80-nguoi-nha-ho-co-deu-co-benh.html.]
Cố Tranh vác Cố Thuấn mềm nhũn còn mặt mũi bầm dập sải bước về phía , Cố Thuấn phân biệt mặt là nước mũi nước mắt, dùng cánh tay duy nhất còn cử động nắm c.h.ặ.t lấy áo Cố Tranh: “Lão tam, nhất định bắt hung thủ, g.i.ế.c c.h.ế.t .”
“Ừ.”
Cố Tranh đưa Cố Thuấn đến bệnh viện kiểm tra một lượt, bác sĩ vết thương chí mạng dưỡng là khỏi, chỉ là vết thương ở hạ bộ phiền phức, nếu chăm sóc thể để di chứng.
Nghe xong lời dặn của bác sĩ, lông mày Cố Tranh từng giãn , đợi khi về đến phòng bệnh thì nhà họ Cố trừ Cố Quốc Cường còn đang thì đều đến .
Phương Phức Bội càng nắm lấy tay Cố Thuấn đau lòng rơi nước mắt, thấy Cố Tranh , vội vàng hỏi: “Lão tam, bác sĩ thế nào? Anh cả con chứ? Sẽ ảnh hưởng đến ...”
“Không , dưỡng cho là .”
Lo lắng Cố Thuấn kích thích thể dưỡng thương , Cố Tranh thật.
Lúc Phương Phức Bội hỏi câu Mạch Miêu đang ở bên cạnh vô hình, cúi đầu mũi tim, cứ như là ngoài cuộc .
Dáng vẻ của Mạch Miêu khiến cơn giận 6 phần trong lòng Cố Minh Mỹ bùng cháy lên 10 phần, nhưng Cố Thuấn xảy chuyện thể chịu kích thích cũng cần chăm sóc, cô thể cho gia đình chuyện , nhưng lửa giận giấu trong lòng vẫn khiến Cố Minh Ngọc trừng mắt Mạch Miêu một cái thật ác.
Trên mặt Mạch Miêu mang theo vẻ khó hiểu, hiểu bà cô bên chồng uống nhầm t.h.u.ố.c gì, tuy hiểu nhưng Mạch Miêu vẫn vô cùng khách sáo gật đầu mỉm với Cố Minh Ngọc, nhưng Cố Minh Ngọc chẳng những cảm kích ngược còn lộ vẻ mặt ăn thịt .
Ừm, nhà họ Cố đều bệnh.
An ủi Phương Phức Bội đơn giản xong Cố Tranh liền mượn cớ công việc rời , xa Phương Phức Bội đuổi theo: “Lão tam, thành ý của ba con cũng thấy , khi nào thì đưa con về?”
Cố Tranh nhớ đến khoản tiền một nghìn đồng để xe, mặt cảm xúc: “Vẫn đủ.”
Nói xong, Cố Tranh nhẹ nhàng gạt tay Phương Phức Bội sải bước rời , chỉ để Phương Phức Bội kinh ngạc tức giận tại chỗ.
Một nghìn đồng còn đủ, đứa bé bằng vàng bằng bạc .
Sau khi Cố Tranh rời thì về Cục Công thương tiếp tục xử lý công việc, sắp xếp nhiệm vụ điều tra Trần Hổ cho cấp .
Nửa tiếng động thái mới nhất của Trần Hổ báo cáo cho Cố Tranh: “Trần Hổ và đại ca Lâm Đại của hiện đang hợp tác với Chu Cổ mà chúng đang theo dõi, là Chu Cổ nhường phần lớn lợi nhuận cầu xin thế lực lưng Lâm Đại bảo vệ, nhưng Lâm Đại bao gồm cả thế lực lưng của chúng mãi tra là ai, thần bí lắm.”
Cây b.út của Cố Tranh dừng : “Tiếp tục theo dõi Chu Cổ, thực tế đến lập tức bắt giữ, bao gồm cả Trần Hổ và Lâm Đại, quản lưng họ ai bảo vệ, ai bảo vệ bắt đó.”
“Rõ, Cục trưởng.”
Xử lý xong công vụ, Cố Tranh ngẩng đầu liền phát hiện bên ngoài trời tối đen, ai bật đèn văn phòng giúp , Cố Tranh giơ tay day day khóe mắt, cầm lấy áo khoác lưng ghế chuẩn đưa tiền cho Lâm Mãn.
khi Cố Tranh còn quên đến tiệm cơm quốc doanh đóng gói một món ăn bọn trẻ thích, Cố Tranh đến đúng lúc, Chu Văn Bân nấu cơm xong còn động đũa, tự nhiên mời Cố Tranh ăn cơm.
Cố Tranh ý định từ chối, đưa món ăn đóng gói trong tay cho Chu Văn Bân một tay bế một đứa đang gọi ba Cố gần.
Ở nhà, thói quen ăn ngủ , Cố Tranh cũng vô cùng hưởng thụ bầu khí , thuận miệng nhắc tới: “Lâm Mãn, em còn liên lạc với Trần Hổ ?”