Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm

Chương 62: Xin Lỗi, Anh Không Nên Để Em Sinh Con

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đại ca, nếu hôm nay về sớm, vợ , vợ ...”

Lư Hoài An xổm xuống, hai tay ôm mặt, giọng phát từ kẽ tay mang theo sự tự trách.

Hiểu của Cố Tranh về việc phụ nữ sinh con chỉ giới hạn ở trường hợp Phòng Tâm Di sinh Hướng Dương, nhưng cũng cực kỳ hạn, dù đợi đến nơi thì Phòng Tâm Di cũng sinh xong .

hiểu phụ nữ sinh con là một tình huống nguy hiểm như thế nào.

Cố Tranh xổm xuống, tay đặt lên vai Lư Hoài An đang định an ủi vài câu thì tiếng hét t.h.ả.m thiết của Đường Ngọc từ trong phòng sinh truyền khiến Cố Tranh đột ngột dậy, chân lùi về nửa bước nhỏ.

Lư Hoài An chạy đến cửa phòng sinh hét lớn: “Vợ ơi, em đừng sợ, ở ngay bên ngoài, cả.”

“A, Lư Hoài An, là đồ khốn nạn, bao giờ sinh nữa, a.”

“Được , chúng sinh nữa, sinh nữa.”

Lư Hoài An còn định hét tiếp, một y tá mặt mày tức giận từ trong phòng sinh bước , quát: “Hét cái gì mà hét, đây là phòng sinh, đừng ở đây la hét ầm ĩ ảnh hưởng đến sản phụ.”

“Xin đồng chí y tá, sẽ đưa ngay.”

Cố Tranh một tay bịt miệng Lư Hoài An còn gì đó, đưa đến góc khuất, đợi Lư Hoài An bình tĩnh một lúc mới lên tiếng: “Hoài An, phụ nữ sinh con đều như ?”

đến góc khuất, tiếng hét t.h.ả.m thiết mơ hồ truyền từ phòng sinh vẫn khiến Cố Tranh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Cố Tranh nghĩ đến nếu trong phòng sinh là Lâm Mãn, ý định phá cửa phòng sinh xông .

Lư Hoài An lau mặt: “Phụ nữ sinh con là một vòng qua Quỷ Môn Quan, đều tại , hứa với Đường Ngọc sinh nữa, kết quả cẩn thận thai, Đường Ngọc nỡ bỏ.”

Cố Tranh im lặng, đợi Lư Hoài An bình tĩnh đưa chờ bên ngoài phòng sinh, Lư Hoài An dù cũng kinh nghiệm, tuy trong lòng vẫn lo lắng nhưng cũng dần dần bình tĩnh , nhưng Cố Tranh tiếng hét t.h.ả.m thiết của Đường Ngọc bên trong, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

Lư Hoài An đến nhà ăn bệnh viện mua mấy suất cơm, đưa một hộp cho Cố Tranh: “Đại ca, còn giống sắp cha hơn cả nữa.”

Hộp cơm bằng nhôm trong tay Cố Tranh phát tiếng kèn kẹt, giọng khàn khàn: “Lâm Mãn sinh hai đứa con chắc chắn nguy hiểm, là một thằng khốn.”

“Vậy thì chắc chắn .”

Lư Hoài An còn cặp song sinh của Lâm Mãn là con của Cố Tranh, nhưng từ góc độ của phụ nữ, sinh hai đứa con chịu khổ đương nhiên là gấp đôi, thậm chí còn hơn.

Lúc , một tiếng yếu ớt từ trong phòng sinh truyền khiến hai đàn ông chấn động tinh thần, lập tức dậy canh giữ ở cửa phòng sinh.

Không lâu , cửa phòng sinh mở , y tá bế một chiếc tã lót nhỏ : “Mẹ tròn con vuông, là một thằng nhóc 5 cân 7 lạng.”

“Y tá, vợ thế nào ?”

“Tình trạng sản phụ cũng , nhưng quan sát một lúc mới .”

Lư Hoài An vội vàng rối rít cảm ơn, vì chuyện Đường Ngọc sinh con xảy đột ngột, thông báo cho ba hai bên, khiến Lư Hoài An ở cửa phòng sinh canh chừng Đường Ngọc, nhiệm vụ chăm sóc con cái rơi vai Cố Tranh.

Cố Tranh thẳng lưng như một cây tùng, ghế đứa trẻ đang ngủ say trong tã lót, toát vẻ cứng đờ.

Phải rằng đầu tiên Cố Tranh cầm s.ú.n.g cũng căng thẳng như .

Khi đứa trẻ trong tã lót cất tiếng , Cố Tranh bật dậy khỏi ghế, luống cuống tay chân cục bột nhỏ mềm mại mặt.

“Cháu, cháu .”

Vẫn là chồng của một sản phụ khác cùng phòng bệnh nổi, bế đứa trẻ từ giường nhỏ lên nhét lòng Cố Tranh, tay cầm tay chỉ Cố Tranh cách bế trẻ, miệng ngừng chê bai.

“Tay nâng cao lên, tay thả lỏng chút, cứng như đá thế đứa trẻ thoải mái ?”

“Đồng chí, cha cũng học cách bế con chứ.”

.”

“Không cái gì mà , ôi chao, đứa trẻ đói , b.ú sữa .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-62-xin-loi-anh-khong-nen-de-em-sinh-con.html.]

Bú sữa.

Từ khiến Cố Tranh càng cứng đờ hơn, bế đứa trẻ sơ sinh trong lòng như bế một quả b.o.m sắp nổ.

May mà Lư Hoài An lúc đẩy Đường Ngọc về phòng bệnh, giải vây cho Cố Tranh.

“Đại ca vất vả cho , đưa con cho .”

Bà cô nhiệt tình là hiểu lầm, ngượng ngùng với Cố Tranh.

Cố Tranh gật đầu với bà cô, Đường Ngọc sắp cho con b.ú, ngoài ở đây tiện, liền với Lư Hoài An: “Hoài An, báo tin vui cho chú thím Đường.”

“Đại ca, cảm ơn .”

Đợi Cố Tranh báo tin vui cho nhà họ Đường, việc gì thể giúp , ở bệnh viện cũng chỉ thêm phiền, báo cho Lư Hoài An một tiếng rời bệnh viện về ký túc xá.

Có lẽ chuyện trải qua hôm nay quá sâu sắc, khiến Cố Tranh buổi tối mơ đều thấy cảnh Lâm Mãn giường sinh hấp hối, bên cạnh còn hai đứa trẻ như mèo con.

Cơn ác mộng chân thực như khiến trán Cố Tranh đẫm mồ hôi, cứ thế ngẩn ngơ đến sáng.

————

Ngày hôm trời còn mờ sáng, vì lo lắng Trần Hổ Lưu Tứ lừa, Lâm Mãn vẫn quyết định cùng Trần Hổ.

Đợi hai đến nơi thì thấy Lưu Tứ sớm xổm ở một góc tối trong hẻm, nếu hẹn , Lâm Mãn thật sự chắc phát hiện ở đây còn .

“Anh Hổ Tử, cuối cùng cũng đến .”

Thấy Trần Hổ, Lưu Tứ hưng phấn chào hỏi, ánh mắt tò mò Lâm Mãn đổi trang phục bên cạnh Trần Hổ, giọng điệu mang theo vẻ dò xét: “Anh Hổ Tử, vị chính là Lâm Đại ?”

“Hỏi nhiều thế gì, hàng ? Thằng nhóc nhà lừa đấy chứ?”

Trần Hổ thô lỗ ngắt lời ánh mắt dò xét của Lưu Tứ, sự vui trong lời của Trần Hổ, Lưu Tứ vội vàng giải thích: “Làm gì chứ, nhiều hàng như cũng thể mang theo , các vị theo .”

Thấy Lưu Tứ định về phía , Trần Hổ đưa ánh mắt hỏi han về phía Lâm Mãn, Lâm Mãn liếc lên đầu Lưu Tứ, phát hiện gì bất thường liền gật đầu với Trần Hổ.

Cảnh Lưu Tứ thấy, trong mắt lóe lên một tia sáng ngầm, nhưng cũng chỉ thoáng qua, lập tức biến thành bộ dạng nịnh nọt .

Lâm Mãn và Trần Hổ theo Lưu Tứ đến ngoài cửa lớn xưởng may mặc, thấy Lưu Tứ còn trong, Trần Hổ nhịn nữa, một tay túm lấy cổ áo Lưu Tứ, mắt hổ trừng lên.

“Thằng nhóc nhà ý gì.”

“Ây, Hổ T.ử đừng vội, lo liệu xong cả , các vị cứ theo .”

Lưu Tứ giải thích, nhưng Trần Hổ dám lơ là, đây là địa bàn của , trong lỡ sai sót gì chẳng bắt tại trận .

Lâm Mãn chút manh mối, hạ giọng: “Cậu lượng lớn quần áo chính là quần áo của xưởng may mặc?”

Lưu Tứ ngờ Lâm Đại thông minh như , hì hì: “Thông minh.”

Mấy đang chuyện thì một thằng nhóc mặt chuột tai dơi từ trong xưởng may mặc lén lút lẻn , hai Lâm Mãn một cái ghé tai Lưu Tứ gì đó.

“Anh Lưu, hàng thể đúng lắm, thành phẩm thể của chủ nhiệm Quách cướp...”

Lưu Tứ giơ tay ngăn lời của thằng nhóc , gượng với hai Lâm Mãn.

lúc yên tĩnh, tuy hạ giọng nhưng hai Lâm Mãn vẫn thấy.

Trần Hổ phản ứng , mặt hiện lên sự tức giận vì Lưu Tứ trêu đùa, rằng Lưu Tứ vỗ n.g.ự.c khoe khoang mặt rằng trong tay lượng lớn quần áo .

Lúc mặt Lưu Tứ cũng mang theo chút lo lắng mà Lâm Mãn hiểu : “Cho dù là vải vụn thì cũng là của hiếm , cùng lắm nhường các vị thêm mấy phần, ?”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận