Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm

Chương 48: Người Của Tôi, Ai Dám Đụng

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Lâm Thành Lễ qua giữa Lâm Mãn và Lâm Thành Nhân, trong lòng nhấm nháp một tia ý vị tầm thường: “Tiểu Mãn , chúng đều là một nhà, chuyện gì thể thẳng ?”

Lâm Mãn cố ý tỏ vẻ kinh ngạc liếc Lâm Thành Lễ một cái: “Chú út, chú cũng ? Chuyện ... cũng thể .”

“Đều ngậm miệng !”

Lâm Thành Nhân gầm lên một tiếng ngăn cản cuộc đối thoại giữa Lâm Mãn và Lâm Thành Lễ, thở hổn hển : “Chia, riêng ? Đều chia cho các .”

Một câu các khiến Lâm Thành Lễ nhanh ch.óng phản ứng : “Anh cả, là các , hai riêng thì chứ em riêng .”

Coi ông là kẻ ngốc chắc.

già của ông là thương ông nhất nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nên theo lão đại dưỡng lão, đồ gì đều cho lão đại, riêng ông mới là chịu thiệt thòi lớn nhất.

Thêm đó hai đứa con trai của ông vẫn còn nhỏ, đến lúc cưới vợ chính là một khoản tiền lớn, riêng còn thể lấy từ quỹ chung, riêng thì do ông bỏ .

“Vậy thì ngậm cái miệng của chú .” Lâm Thành Nhân cảnh cáo liếc Lâm Thành Lễ một cái, ánh mắt mấy thiện cảm quét qua Lâm Mãn, “Nếu riêng thì mời đại đội trưởng và bí thư thôn qua đây một chuyến, đợi đấy.”

Bỏ câu , Lâm Thành Nhân liền bắt đầu chỉ huy Lâm Hướng Đông mời , còn thì bước chân vội vã trong phòng, ngay cả Chu Tú Phương tình hình gì theo xem cũng nhốt ở ngoài cửa.

Tiếng chốt cửa cài lên cửa truyền rõ ràng tai , Lâm Thành Lễ càng liếc mắt Tôn Đào một cái.

Đoán Lâm Thành Nhân đổi chỗ giấu tiền, Lâm Mãn hề bận tâm kéo Triệu Chi Lan nhà.

Lâm Hướng Đông mời đến cũng mất một lúc, ở ngoài sắc mặt khác.

Vừa nhà nhận sự chào đón nhiệt tình của hai bạn nhỏ, Lâm Mãn trò chuyện với vợ chồng Triệu Chi Lan, khóe mắt liếc về phía cánh cửa đóng kín, quả nhiên, giây tiếp theo Tôn Đào tươi xuất hiện ở cửa phòng.

“Chị hai, em đến thăm hai, vết thương thế nào ?”

Triệu Chi Lan luôn hòa nhã với , thấy ai cũng nở nụ , lúc sa sầm mặt mày dậy đẩy Tôn Đào ngoài: “Thím đến gì, thím , chúng ở đây chào đón thím.”

“Ê, ê, chị hai, chị , ây dô, nhà em thế nào chị và hai cũng mà, trong lòng hối hận đến mức dám đến thăm hai, chỉ sợ mặt hai nấc lên. Ây dô, Tiểu Mãn cháu mau khuyên cháu .”

Tiếng la hét của Tôn Đào Lâm Mãn trực tiếp coi như thấy, mặt mang theo nụ đang đùa giỡn với hai đứa trẻ.

Những lời của Tôn Đào cho dù Triệu Chi Lan ngu ngốc đến cũng sẽ coi là thật, nhớ đến vết thương chân Lâm Thành Nghĩa trong lòng càng khó chịu c.h.ế.t, tay dùng đến bảy tám phần sức lực.

Trong lòng Tôn Đào hận đến nghiến răng, nhưng bà và Lâm Thành Lễ bàn bạc đều cảm thấy Lâm Mãn chắc chắn nắm thóp của Lâm Thành Nhân, nếu rõ chuyện trong lòng bọn họ cứ như mèo cào chắc chắn sẽ ngủ .

Nếu thật sự liên quan đến tiền bạc, bọn họ hỏi thăm rõ ràng mới là chịu thiệt lớn.

Thấy sắp Triệu Chi Lan đẩy ngoài , Tôn Đào đ.á.n.h liều: “Chị hai, em đến đưa tiền t.h.u.ố.c men cho hai .”

Đạt mục đích, khóe miệng Lâm Mãn nhếch lên một nụ , từ từ dậy: “Mẹ, cho thím út .”

Trong lòng tức giận đến Triệu Chi Lan cũng sẽ mất mặt con gái nhà , sức lực tay buông lỏng, thèm Tôn Đào lấy một cái trực tiếp trong nhà.

Triệu Chi Lan đột ngột buông tay suýt chút nữa khiến Tôn Đào ngã sấp mặt, vất vả lắm mới vững cơ thể, đối mặt với Lâm Mãn mang theo nụ nhiệt tình: “Tiểu Mãn , cháu xem chuyện ầm ĩ quá, chúng đều là một nhà m.á.u mủ ruột rà, cơ mà cháu gì với bác cả cháu ?”

“Thím út, thì xem thành ý của thím .”

Ngón tay Lâm Mãn gõ nhẹ lên chiếc bàn bát tiên, giống như gõ trong lòng Tôn Đào , trái tim đó cũng đập thình thịch theo.

Tôn Đào c.ắ.n răng, móc từ trong túi năm đồng đặt lên bàn, thấy Lâm Mãn ngay cả mắt cũng thèm chớp móc từ trong túi năm đồng nữa.

Lâm Mãn liếc mười đồng bàn khẽ nhạo một tiếng: “Thím út, chút đồ thím vẫn nên cầm về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-48-nguoi-cua-toi-ai-dam-dung.html.]

“Ê ê ê, đợi , cháu xem cháu kìa, trẻ tuổi chính là nóng vội, thím út đây là vẫn lấy hết .”

Nói xong câu , tay móc túi của Tôn Đào cũng đang run rẩy, trong lòng càng xót xa như rỉ m.á.u, nhưng vẫn c.ắ.n răng móc thêm năm đồng nữa đặt lên bàn.

Lâm Mãn thấy thì thu, mười lăm đồng là giới hạn của chú út thím út cô , đòi thêm nữa sẽ trở mặt mất.

Lâm Mãn cầm mười lăm đồng bàn nhét tay Triệu Chi Lan, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Triệu Chi Lan chút đắc ý mỉm .

Phải rằng kể từ khi Lâm Thành Nghĩa thương, hai vợ chồng Lâm Thành Nhân đừng là ứng tiền t.h.u.ố.c men, ngay cả đến thăm cũng từng đến một .

Tôn Đào cố nhịn sự xót xa, giọng giống như nặn từ kẽ răng: “Bây giờ thể ?”

Lâm Mãn thần bí chỉ tay về phía sân : “Thím út, nếu thím qua đó nhanh một chút thì vẫn còn kịp đấy.”

Nhìn chỗ Lâm Mãn chỉ, Tôn Đào ảo não tự tát một cái.

Sao bà nhớ cửa sổ sân nhà lão đại hỏng chứ, lén một cái là chuẩn luôn.

Uổng công tốn mười lăm đồng cho con hồ ly nhỏ Lâm Mãn .

Tôn Đào chỗ Lâm Mãn thêm một giây nào nữa, chỉ sợ ở thêm một giây bà sẽ nhịn mà móc mười lăm đồng đó từ trong túi Triệu Chi Lan .

“Thế nào ? Hỏi ? Ê, bà định đưa ?”

Lâm Thành Lễ đang ngóng trông vợ còn kịp hỏi mấy câu Tôn Đào kéo về phía sân .

Tôn Đào kìm nén cơn giận, nhưng sợ kinh động đến bên Lâm Thành Nhân chỉ đành gầm thấp: “Ngậm miệng , chuyện.”

Lâm Thành Lễ chút hiểu , hiểu vợ đến chỗ hai một chuyến biến thành cọp cái , nhưng đầu óc Lâm Thành Lễ vẫn linh hoạt, vô cùng tự giác ngậm c.h.ặ.t miệng .

Tôn Đào kéo Lâm Thành Lễ đến sân , với một tư thế vô cùng kỳ quặc xổm bên ngoài phòng của Lâm Thành Nhân và Chu Tú Phương.

Lâm Thành Lễ vẫn cảm thấy lén cả nhà chút kỳ cục, nhưng cuộc đối thoại trong phòng truyền lập tức thu hút sự chú ý của Lâm Thành Lễ và Tôn Đào.

Chỉ Lâm Thành Nhân tức giận bại hoại với Chu Tú Phương: “Có bà ở bên ngoài hươu vượn đem chuyện nhà tiết kiệm hơn ba trăm đồng ngoài ?”

Nghe thấy ba trăm đồng, thở của Lâm Thành Lễ và Tôn Đào đều nặng nề hơn vài phần, tai tiếp tục áp sát chân tường chuyên tâm lắng .

Chu Tú Phương đối mặt với sự chỉ trích của Lâm Thành Nhân, chỉ cảm thấy mọc thêm mấy cái miệng cũng biện bạch , hơn nữa chuyện hơn ba trăm đồng mà Lâm Thành Nhân căn bản hề .

Chu Tú Phương lập tức nổi giận: “Được lắm, Lâm Thành Nhân ông giỏi lắm, hồi đó cháu ngoại lấy vợ tìm ông mượn năm mươi đồng ông cũng chịu, hóa ông lén lút giấu khoản tiền riêng hơn ba trăm đồng, tiền ? Ở ? Đưa cho .”

Phản ứng của Chu Tú Phương khiến Lâm Thành Nhân một khoảnh khắc hoang mang, lập tức mất kiên nhẫn : “Đây là tiền của nhà họ Lâm chúng liên quan gì đến nhà họ Chu các , cảnh cáo bà, ngậm c.h.ặ.t miệng cho , còn dám hươu vượn nữa sẽ tát bà.”

Nghe thấy ba trăm đồng của nhà họ Lâm, Lâm Thành Lễ hưng phấn đến mức nổi cả da gà, lập tức hét lớn một tiếng: “Anh cả, nếu là tiền của nhà họ Lâm chúng để riêng chỗ thì hợp lý , vẫn nên lấy .”

Tiếng c.h.ử.i rủa tức giận của Lâm Thành Nhân truyền từ ngoài phòng, tiếng đòi tiền mặt dày mày dạn của Lâm Thành Lễ và tiếng đập vỡ đồ đạc khiến tâm trạng Lâm Mãn lập tức vui vẻ hẳn lên.

Tiếng đập phá đồ đạc bên ngoài ngớt, trong đó còn xen lẫn tiếng la hét ch.ói tai của Lâm Thu, Lâm Mãn ước chừng ầm ĩ cũng hòm hòm , giao Bình Bình An An cho Triệu Chi Lan xong liền dậy bước khỏi phòng.

Lâm Thu mặt thêm vài vết xước đỏ ửng thấy Lâm Mãn lập tức cảm thấy thù mới hận cũ dâng trào, giơ tay định tát thẳng về phía Lâm Mãn.

Lúc Lâm Mãn đang định né tránh, một đôi bàn tay to lớn quen thuộc kìm c.h.ặ.t lấy cổ tay Lâm Thu, giọng chứa đầy lửa giận truyền đến từ phía Lâm Mãn.

“Người của , ai dám đụng.”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận