Thập Niên 80: Cố Tiên Sinh, Kẻ Thù Của Anh Là Vợ Cũ Đã Ly Hôn Năm Năm

Chương 59: Con Hư Tại Mẹ, Đánh Chính Là Cô

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Môi Cố Tranh mím c.h.ặ.t, gân xanh trán nổi rõ, ngay khi Lâm Mãn tưởng rằng Cố Tranh kìm cơn giận sắp bỏ .

Cố Tranh khác thường thả lỏng cơ bắp, Lâm Mãn thật sâu một cái, xổm xuống nhặt từng tờ tiền rơi vãi đất lên lau sạch bùn đất bên nhét tay Lâm Mãn.

Lâm Mãn giãy giụa, Cố Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y: “ mua máy ảnh , mấy ngày nữa đến đưa Bình Bình An An vườn bách thú, còn về chuyện em lo lắng, sẽ xử lý .”

Nói xong, Cố Tranh từ từ buông tay Lâm Mãn , sải bước rời , để Lâm Mãn ngẩn ngơ tại chỗ chút .

Đây, vẫn là Cố Tranh mà cô quen ?

Cố Tranh nên giận sôi m.á.u lập tức bỏ ?

Lâm Mãn cụp mắt xuống, chớp chớp che giấu cảm xúc đang trào dâng trong mắt, mặc kệ Cố Tranh thế nào, cô chỉ bảo vệ nhà của .

Còn về sự tủi hôm nay hai đứa trẻ chịu, ánh mắt Lâm Mãn trở nên sắc lạnh.

Con hư tại .

Đã là Phòng Tâm Di dạy con thì để cô dạy dỗ Phòng Tâm Di.

Lâm Mãn xoay bước chân, thẳng đến nhà họ Phòng, chỉ là khỏi đầu ngõ gặp Trần Hổ đến tìm cô.

Trần Hổ Lâm Mãn đang đùng đùng nổi giận, nghi hoặc : “Chị dâu, chị định đấy?”

“Đi xé xác tiện nhân.”

Tinh thần Trần Hổ rung lên, lập tức hăng hái: “Cái em thạo nè, chị dâu, cho em cùng với.”

Chuyện kích thích thế .

Nhỡ cái đùi vàng của thương thì ?

Lâm Mãn Trần Hổ một cái, Trần Hổ lập tức thẳng , tay nắm đ.ấ.m đ.ấ.m n.g.ự.c phát tiếng bình bịch.

Trên mặt Lâm Mãn nở nụ : “Được, thì cùng .”

Vì chuyện Cố Tranh đe dọa Phòng Tâm Di sẽ đưa Hướng Dương khiến Phòng Tâm Di nơm nớp lo sợ lâu.

Mắt cũng sưng lên , nhưng Cố Tranh mãi động tĩnh gì khiến trong lòng Phòng Tâm Di cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ thầm Cố Tranh chừng chỉ là miệng mà thôi, Hướng Dương dù cũng lớn lên bên cạnh Cố Tranh, tình cảm đó thể giống .

Thấy Phòng Tâm Di chịu khỏi phòng, trong lòng Lưu Thiên Xuân cũng thở phào.

cũng là con dứt ruột đẻ , bà thể đau lòng chứ?

Lưu Thiên Xuân đề nghị: “Tâm Di, cùng đến Tiệm cơm quốc doanh mua chút thức ăn về cải thiện bữa ăn.”

Phòng Tâm Di mẩy khiến khí trong nhà lắm, ngay cả ba cô cũng chút mắt, mua mấy món ngon về dỗ dành ba.

“Con .”

Phòng Tâm Di sửa soạn một chút, khoác tay Lưu Thiên Xuân khỏi cổng khu tập thể thì đụng Lâm Mãn đang khí thế hùng hổ, Phòng Tâm Di trừng to mắt còn kịp hỏi Lâm Mãn đến đây gì, Lâm Mãn trực tiếp giáng cho một cái tát.

“Bốp.”

Tiếng tát giòn giã trực tiếp đ.á.n.h cho Phòng Tâm Di ngơ ngác, cũng kinh động đường, ai nấy đều hẹn mà cùng dừng bước mấy Lâm Mãn.

Phòng Tâm Di ôm mặt thể tin nổi Lâm Mãn, hét lên: “Lâm Mãn, cô điên ?”

Lưu Thiên Xuân cũng giận điên : “Đồng chí nữ , động thủ đ.á.n.h .”

Lâm Mãn gạt phăng bàn tay đang chỉ trỏ của Lưu Thiên Xuân , vượt qua Lưu Thiên Xuân túm lấy tóc Phòng Tâm Di tát thêm mấy cái nữa.

Lưu Thiên Xuân tuy cảm thấy tên Lâm Mãn quen tai nhưng cũng nhớ là ai, nhưng bất kể là ai cũng thể vô duyên vô cớ đ.á.n.h con gái bà .

Ngay khi Lưu Thiên Xuân đang cuống cuồng định đưa tay ngăn cản thì Trần Hổ lập tức chắn mặt Lưu Thiên Xuân: “Khụ khụ, thím , thím nhất đừng động đậy, sợ chân tay thô kệch cẩn thận thím thương thì .”

“Cậu.”

Lưu Thiên Xuân sợ hãi Trần Hổ trông giống đàng hoàng, sợ Trần Hổ nóng mắt đ.ấ.m cho bà một quyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-co-tien-sinh-ke-thu-cua-anh-la-vo-cu-da-ly-hon-nam-nam/chuong-59-con-hu-tai-me-danh-chinh-la-co.html.]

lớn tuổi thế , chịu nổi .

Lưu Thiên Xuân sự ngăn cản của Trần Hổ cũng chỉ đành lo lắng suông, chỉ thể hô to cứu mạng hy vọng bụng qua thể tay cứu con gái bà .

Người đường , định tiến lên thì thấy Lâm Mãn vung vung tay, lạnh lùng : “Đang đ.á.n.h hồ ly tinh đấy.”

Một câu hồ ly tinh lập tức khiến đường thu chân về, vẻ hóng hớt trong mắt càng thêm nồng nhiệt.

Đồng chí nữ đ.á.n.h bọn họ đều , là con gái nhà lão Phòng.

Còn là con liệt sĩ, về mấy ngày biến thành hồ ly tinh ?

đồng chí nữ thể đ.á.n.h như , chắc là thật ?

“Cô buông...”

“Bốp.”

Phòng Tâm Di lời còn hết một cái tát của Lâm Mãn cắt ngang, vung vung bàn tay đau rát của , bàn tay đang túm tóc Phòng Tâm Di đột nhiên buông , Phòng Tâm Di ngã xuống đất mặt sưng vù như đầu heo trong lòng chỉ cảm thấy càng thêm sảng khoái.

Năm năm cô nên đ.á.n.h như .

Lâm Mãn từ từ cúi xuống, giọng điệu lạnh như băng cảnh cáo: “Cô và cả đứa con trai của cô nhất an phận chút, nếu gặp cô nào đ.á.n.h cô đó.”

Nói xong, quan tâm phản ứng của gọi Trần Hổ rời . Phòng Tâm Di chịu sự tủi nhục lớn như òa lên , ánh mắt dò xét của ôm mặt chạy về nhà.

Để Lưu Thiên Xuân ở nguyên tại chỗ ôm n.g.ự.c đau nhói thở hổn hển: “ báo công an, báo công an.”

————

“Tiểu Mãn, đợi , đợi chị với.”

“Chị Mạch Miêu, chị ở đây?”

Giọng của Mạch Miêu truyền đến từ phía khiến Lâm Mãn và Trần Hổ đồng loạt dừng bước, Trần Hổ càng đưa tay vuốt mái tóc rối của mới Mạch Miêu đang chạy chậm tới.

Nhìn Mạch Miêu vì chạy chậm tới mà khuôn mặt chút ửng hồng, Trần Hổ chỉ cảm thấy tim hẫng một nhịp.

Mạch Miêu gật đầu với Trần Hổ: “Chị ngang qua, thấy các em . Tiểu Mãn, em đ.á.n.h Phòng Tâm Di, nhà họ Phòng sẽ bỏ qua chuyện .”

Lâm Mãn chợt hiểu, Mạch Miêu thấy cảnh cô đ.á.n.h Phòng Tâm Di: “Hướng Dương đ.á.n.h Bình Bình An An, con nợ trả, trận đòn đ.á.n.h oan . Còn về nhà họ Phòng, chân trần sợ giày.”

chị Mạch Miêu, Cố Tranh chuyện của Bình Bình An An .”

Từng tin tức một nện xuống khiến Mạch Miêu chút choáng váng, lưỡi líu : “Cố Tranh, , ? Em định thế nào?”

“Không , thuận theo tự nhiên , đồng ý với em trong thời gian ngắn sẽ để nhà họ Cố chuyện .”

Mạch Miêu gật đầu: “Trong lòng em rõ là , nếu nhà họ Cố tin tức gì chị sẽ báo cho em.”

“Cảm ơn chị, chị Mạch Miêu.”

Vì Mạch Miêu còn về nhà nấu cơm cho Cố Thuấn, chuyện với Lâm Mãn vài câu rời , nhưng chuyện Lâm Mãn đ.á.n.h Phòng Tâm Di trong lòng Mạch Miêu vẫn chút bất an, nhấc chân về phía khu tập thể Cục Công thương.

Cũng là Mạch Miêu may mắn, gặp Cố Tranh đang chuẩn về ký túc xá.

“Chị dâu cả?”

Giọng Cố Tranh mang theo sự ngạc nhiên, dù chuyện với chị dâu Mạch Miêu quá mười câu.

Mạch Miêu chút cục mịch, nhưng sự lo lắng cho Lâm Mãn vẫn chiếm thế thượng phong: “Cố Tranh, buổi chiều Tiểu Mãn đ.á.n.h Phòng Tâm Di , chị sợ nhà họ Phòng sẽ bỏ qua chuyện như .”

Cố Tranh sững , lập tức phản ứng xảy chuyện gì, trong mắt lướt qua ý , ánh mắt về phía Mạch Miêu mang theo chút dò xét.

Ngay khi Mạch Miêu đến mức cực kỳ tự nhiên rụt tay , bên tai truyền đến tiếng cảm ơn vô cùng trịnh trọng của Cố Tranh: “Cảm ơn chị dâu.”

Đợi khi Cố Tranh theo Mạch Miêu về nhà, ba Phòng đang sa sầm mặt ở phòng khách hưng sư vấn tội, bên cạnh còn một Phòng Tâm Di đang lóc sụt sùi.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận