Mặt mũi bà bầm dập, trông vẻ vô cùng thêm t.h.ả.m!
Người nâng bà về là hai thanh niên, đó là hai em nhà họ Dương ở phía tây thôn.
Đi theo hai em về nhà chính là Triệu Thúy Hoa mặt xám mày tro và Chu Kiều Kiều chẳng hề cái gì.
Thấy cảnh , Lưu Tiểu Nga hoảng sợ hết hồn, , ngang về nhà ?
Trần Phương cũng kinh ngạc, nhưng mà nghĩ đến chuyện khác cũng t.h.ả.m giống , hơn nữa còn là bà chồng đáng ghét của cô , cô cảm thấy cực kỳ vui vẻ!
Triệu Quế Phân liên mồm kêu đau, mặt già nhăn nhó, hiện tại là mùa thu mà đau đến mức đổ mồ hôi đầy đầu.
“Cái eo già của , sống nổi nữa . Ui chu choa, cứu mạng.” Triệu Quế Phân liên tục kêu đau.
Hai em nhà họ Dương đang nâng bà lời cũng lộ vẻ mặt đau khổ : “Thím Triệu , thím rên cả đoạn đường đó. Lúc nãy ở núi chú Trương khám cho thím ? Chú là việc gì, về nhà nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng là . Thím cũng coi như là mạng lớn, lợn rừng đá mà vẫn còn sống .”
“Lợn rừng?” Lưu Tiểu Nga sợ hãi kêu to.
“Kêu cái gì mà kêu? Cảm thấy c.h.ế.t chậm đúng ? Còn đờ đó gì? Mua đỡ xuống! Con với chả cả, thấy còn đang ?” Triệu Quế Phân trợn trắng mắt liếc con dâu.
Nếu ba đứa con dâu c.h.ế.t tiệt thể lên núi, bà còn cần lên núi ?
Nếu bà thì thể lợn rừng đạp ?
Lưu Tiểu Nga sợ hãi, nhanh ch.óng chạy qua đó đỡ bà .
Triệu Thúy Hoa cũng đến đỡ, hai hợp sức đỡ Triệu Quế Phân về phòng.
Chu Kiều Kiều thì vẫn còn nhớ thương con lợn rừng : “Anh Dương, con lợn rừng là do chúng phát hiện, chồng của còn thương, đến lúc phân thịt các thể chia cho chúng nhiều một chút ?”
Hai em nhà họ Dương , trai tên Dương Toàn Văn, năm nay ba mươi hai tuổi, em trai tên Dương Toàn Võ, hai mươi sáu tuổi. Hai đều là thanh niên trai tráng, hôm nay lên núi chủ yếu là tìm .
Con dâu và chồng nhà Lão Ngô ở trong thôn cãi , chồng quá tức giận bỏ lên núi.
Đại đội trưởng hết cách, chỉ thể tổ chức mười mấy thanh niên trai tráng lên núi tìm kiếm, cho mỗi mười công điểm, trong đó hai bọn họ.
Kết quả tìm thấy bà cụ nhà họ Ngô , cứu Triệu Quế Phân.
Dương Toàn Văn Chu Kiều Kiều thế cũng cảm thấy lý, chủ yếu là vì lúc bọn họ chạy đến, con lợn rừng c.h.ế.t , bọn họ chỉ giúp đỡ nâng xuống núi mà thôi.
mà chuyện do quyết định, còn xem ý của đại đội trưởng thế nào nữa.
Lợn rừng là động vật nhỏ, thể tùy ý chia cho một gia đình.
Thôn Hạ Hà của bọn họ hơn ba trăm hộ gia đình, một con lợn rừng lớn như thế, mỗi nhà phân một ít cũng thể lấy một cân.
Tuy rằng thịt lợn rừng ngon bằng thịt heo nuôi, nhưng gì vẫn là thịt.
“Chuyện cũng chuyện mà và thể quyết định, theo đại đội trưởng mới . Con mồi lớn như thế, nếu may mắn thì đại đội trưởng sẽ chỉ chia cho một thôn Hạ Hà chúng thôi. Nếu xui xẻo, chừng còn sẽ tính luôn bộ đại đội. Đại đội của chúng đến ba cái thôn đó. Thôn Thượng Hà và thôn Trung Hà cũng tính trong đó luôn!”
Dương Toàn Võ ha hả giũ sạch chuyện, của là hũ nút, cách ăn .
khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-32.html.]
“Anh cả, chúng thôi, còn tìm thím Ngô nữa! Nhà cô cũng đừng gấp, cứ chờ đến tối đại đội trưởng sẽ báo tin thôi.” Dương Toàn Võ xong lập tức cùng trai rời .
Chu Kiều Kiều tức c.h.ế.t, quăng cho Triệu Thúy Hoa một ánh mắt sắc bén như đao: “Chị chị đó, ở núi kêu la cái gì? Nếu chị kêu thì con lợn rừng thuộc về một nhà chúng .”
Triệu Thúy Hoa?
Triệu Thúy Hoa sợ ngây , vợ thằng năm bệnh ?
Cô kêu thì ?
Trong núi nhiều như thế, lẽ cô kêu thì sẽ phát hiện ? Với lợn rừng xông đến mặt, cô kêu cứu lẽ cứ chờ c.h.ế.t ?
Triệu Thúy Hoa là thích nhịn, lập tức c.h.ử.i ngược trở : “Thím điên đúng ? Ai thấy lợn rừng mà kêu cứu hả? Thím thấy lợn rừng xông đến ? Chúng là ăn may, lúc chạy con lợn rừng tự đ.â.m đầu cây c.h.ế.t . nếu xui xẻo thì ? Đừng là , đến cả và thím cũng sẽ c.h.ế.t ở chỗ đó!”
Chu Kiều Kiều nhào lên bóp c.h.ế.t Triệu Thúy Hoa, cái mà may mắn nên mới c.h.ế.t?
Con lợn rừng chính là vì vận may của cô mới chạy đến!
Mẹ chồng Triệu Quế Phân núi bắt đầu xui xẻo, cô gặp con lợn rừng là chuyện đương nhiên, con lợn rừng đó sẽ tự tìm đường c.h.ế.t.
Chỉ cần cô kêu cứu, chạy lung tung thì con lợn rừng là của cô !
Sau đó cô lén bán cho chợ đen, thì sẽ kiếm bao nhiêu tiền chứ?
Cái con nhỏ Triệu Thúy Hoa ngu xuẩn mà còn cãi chày cãi cối nữa!
là quá đáng ghét!
“Thím năm , ai thấy lợn rừng mà kêu cứu hả? Không lẽ cứ ở đó chờ là con lợn rừng sẽ tự c.h.ế.t ?” Trần Phương cũng nhịn hỏi ngược cô .
Chu Kiều Kiều giật hoảng sợ: “Em… Em chỉ là, chỉ là tiếc con lợn rừng đó thôi mà. Lợn rừng to như thế, nếu như là của chúng thì sẽ bán bao nhiêu tiền nữa. Bây giờ biến thành của trong thôn, nhà chia bao nhiêu thịt.”
“Thím năm, ai sẽ . Thím cứ tin chắc rằng con lợn rừng sẽ c.h.ế.t ? Người còn sẽ cho rằng con lợn rừng là chạy đến vì thím nữa đó.” Lúc Bạch Tú Tú cũng chậm rãi mở miệng.
Cô mở miệng lập tức chặn họng Chu Kiều Kiều, cô nửa chữ.
Cô hốt hoảng c.h.ế.t: “Chị, chị đừng bậy đó chị cả, em …”
“ , thím thể thu hút lợn rừng đến chứ. Nếu thím thể thu hút lợn rừng đến, hiện tại chúng tội như thế đều là bởi vì thím hại.” Giọng của Bạch Tú Tú dịu dàng, cho dù lời khó đến cỡ nào thì khi cũng vẻ dịu dàng như đang dỗ dành khác .
Chu Kiều Kiều sợ hãi mặt mày trắng bệch, dám nhắc đến lợn rừng nữa.
“Người ? C.h.ế.t ở bên ngoài hết cái gì? Còn mau đây bưng nước cho ? Muốn c.h.ế.t hết đúng ?” Trong phòng Triệu Quế Phân hùng hùng hổ hổ kêu to.
Bà giường đất, đau đến mức mặt già nhăn hết cả , ước gì thể đ.á.n.h mấy đứa con dâu xui xẻo một trận.
Để bọn họ cũng đau giống bà .
Nếu đám con dâu quá vô dụng thì bà chịu tội chứ?