Đằng còn khác gọi điện thoại nữa.
Bạch Tú Tú chỉ thể chịu đựng ấm ức : “Mẹ, con đều cả. Chỉ là con hỏi chỗ chị thể mua len , con đang cần len.”
Đầu dây bên , bà Ngụy con gái thế, lập tức đồng ý ngay: “Chuyện đúng là trùng hợp thật, chỗ chị con đang một đám len , bảo chị của con mua nhiều một chút.”
Bà Ngụy cũng sợ con gái lớn sẽ giận, hai chị em bọn họ thiết với từ nhỏ .
Với con gái út cũng chỉ lấy , năm nào cô cũng bảo chồng gửi đặc sản núi đến.
Mấy con quỷ keo kiệt nhà họ Vương chắc chắn sẽ tặng cho bọn họ, đây đều là do con gái và con rể tự dành dụm!
Nghe đồng ý, Bạch Tú Tú cũng yên tâm.
Chỉ cần đồng ý, chuyện chắc chắn sẽ thành công.
“Mẹ, chị cả thể gửi thêm một ít đặc sản chỗ chị đến cho con ? Mẹ cứ yên tâm, con sẽ lấy của chị cả.” Bạch Tú Tú tiếp tục hỏi.
Thật mấy thứ cũng chẳng tác dụng đặc biệt gì, cô chỉ là ăn đồ ngon thôi!
Cô thấy khung cảnh hoành tráng trong tương lai, cảm thấy hiện tại nhất định điều dưỡng cơ thể cho thật !
Đây cũng lúc ăn bữa nay lo bữa mai, đây là tương lai vô cùng xán lạn!
Vậy thì hiện tại cô đối xử với bản một chút, cần thiết dành dụm để giành gì cả!
Bà Ngụy con gái tủi hỏi như thế, đau lòng vô cùng. Nhất định là bà sui c.h.ế.t tiệt ăn hiép con gái!
“Được , bảo chị cả của con gửi . Con cũng hạn chế gửi đồ cho chị con ! Nó còn sống lắm, với nó đều đang lo lắng cho con đó.” Bà Ngụy chỉ cần nghĩ đến con gái út là cảm thấy chua xót!
Không , chờ một đoạn thời gian nữa bà về thăm con gái mới .
Bạch Tú Tú cũng thêm gì khác, nhanh ch.óng cúp điện thoại.
Vô cùng xót của móc năm hào trả.
Tiền điện thoại đắt thật đó.
Trả tiền xong, Bạch Tú Tú lập tức đến cung tiêu xã.
Các mặt hàng trong cung tiêu xã của huyện đầy đủ hơn ở công xã nhiều.
Cung tiêu xã lúc nào cũng đông nghịt .
Bạch Tú Tú , lập tức thẳng đến quầy bán điểm tâm: “ hai cân bánh trứng, thêm bốn cân bánh quy.”
Đồ đạc ở nơi đại đa đều quy định lượng mua, Bạch Tú Tú đều mua đến mức cao nhất.
Dù cô cả tiền lẫn phiếu.
Cân bánh xong, Bạch Tú Tú sang quầy khác.
Mua hai cục xà phòng thơm, một cục một đồng.
Lại mua thêm hai mươi quả trứng, trứng gà chỉ cần phiếu mà còn đắt! Một quả trứng một hào.
mà cô chuẩn pha nước trứng gà cho cả gia đình uống mỗi buổi sáng.
Người trong nhà ăn kiểu gì thì cũng tiếc!
Mua xong , Bạch Tú Tú đến quầy bán vải, vải ở chỗ cũng chẳng kiểu dáng mới mẻ gì, nhưng mà mới thích hợp!
Lúc nếu quá mới mẻ sẽ dễ gây sự chú ý.
Vải vóc may quần áo của hai đứa nhỏ đều quá mới mẻ!
Bạch Tú Tú bỏ hai mươi đồng mua đủ lượng vải đủ để quần áo cho cả gia đình.
Phiếu vải cũng cô xài sạch sẽ.
Từ nãy đến giờ cô mua đồ ăn hết mười đồng, mua xà phòng hết hai đồng, trứng gà cũng hai đồng, cộng thêm tiền mua vải, tổng cộng xài hết hai mươi bốn đồng.
Tiền tiết kiệm trong nhà lập tức vơi ít.
May mà hai ngày nay moi một ít tiền từ trong tay nhà họ Vương.
Nếu thì cô cũng nỡ mua nhiều như thế.
Mua đồ xong, Bạch Tú Tú đều bỏ hết trong túi vải của . Cái túi vải là do của cô cho cô khoe khoang lúc kết hôn đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-31.html.]
Nói là khi kết hôn , một cái túi vải ngoài mua đồ cũng thực dụng hơn.
là thực dụng, may từ vải màu xanh lam, còn xinh !
Cô mua đồ xong, thẳng đến tiệm cơm quốc doanh trong huyện!
Cô vội vàng ăn cơm trưa.
Giờ cơm trưa hôm nay cung ứng bánh bao nhân thịt heo hành tây. Ba hào một cái, giới hạn lượng mua.
Bạch Tú Tú mua một hai mươi cái mang .
Cũng tiêu xài thêm sáu đồng tiền, chẵn ba mươi đồng.
Đáng tiếc lúc còn bán táo, nếu thì còn thể mua một ít trái cây về.
Bạch Tú Tú thắng lợi leo lên xe, lúc về đến nhà, trong nhà đều ăn cơm xong ngoài kiếm công điểm.
Người lên núi vẫn còn về.
Hôm nay nấu cơm chính là Lưu Tiểu Nga thương đầu.
Cô còn đang rửa chén, thấy Bạch Tú Tú về, sắc mặt vô cùng khó coi: “Chị cả, chị ăn sung mặc sướng thế hả? Qua giờ cơm cũng thấy chị về nhà ăn cơm. Làm hại cả nhà cãi vì chị.”
Cãi ?
Bạch Tú Tú còn chút khó hiểu, cái gì mà cãi chứ?
“Cha chị ngoài đường về, cần chừa cơm cho chị, cả nhất quyết đồng ý. Cha mắng cả một lúc lâu!” Trần Phương ở bên cạnh giặt quần áo giải thích.
Bạch Tú Tú nhíu mày .
Có lẽ cái ông cha chồng của cô ngứa mắt cô và Vương Thanh Hòa từ lâu , thuận tiện mượn chuyện cớ mà thôi.
Nguyên nhân thì vẫn là vì chia tiền trong nhà cho bọn họ!
Trước ông đều thèm quan tâm đến chuyện .
“Có chừa cơm ?” Bạch Tú Tú hỏi Lưu Tiểu Nga.
Dựa theo kinh nghiệm của cô thì chắc là để .
Dù thì chồng của cô cái gì đều thể !
“Có, ở trong phòng bếp đó.” Lưu Tiểu Nga , ánh mắt lập tức về phía túi vải của Bạch Tú Tú: “Chị cả, chị thế? Túi căng phồng.”
“Đi mua t.h.u.ố.c.” Bạch Tú Tú lạnh lùng, xong phòng cất túi xách, lúc mới phòng bếp bưng cơm.
Lưu Tiểu Nga tin cho dù là nửa chữ! Cô ngửi thấy mùi hương tỏa từ trong túi của chị cả, chị cả chắc chắn là ngoài ăn đồ ngon.
Trong nhà , tham ăn nhất chính là Bạch Tú Tú, ngoại trừ cô , ai thể loại chuyện ăn vụng một trái lương tâm như thế !
Lưu Tiểu Nga cam lòng thì thầm gì đó với Trần Phương.
Trần Phương cũng thèm để ý, thoáng qua cô : “Không chị cũng tiền ? Chị ăn cái gì thì tự mua .”
Lưu Tiểu Nga: …
Cô cũng mua lắm! Tiền trong nhà còn để dành để việc khác, thể ăn uống tiêu xài hết chứ?
Tưởng cô cũng là đồ tham ăn giống Bạch Tú Tú .
Cơm trưa của nhà họ Vương vẫn cứ như hôm, gạo lứt kèm với dưa muối, mấy ngày nay thậm chí thấy chút chất béo nào! Cũng chỉ nhà họ Vương mới thể chuyện ngay lúc thu hoạch vụ thu!
Ăn cơm xong, Bạch Tú Tú cầm chén rửa sạch.
Lưu Tiểu Nga nhích gần, xem thử xem thể kiếm chác miếng thức ăn gì của cô .
Không đợi cô mở miệng tiếng cửa đá văng .
Ba ở trong sân đều sợ hết hồn.
Không đợi bọn họ hỏi, bên ngoài, Triệu Quế Phân nâng về nhà.