Cô giải thích cho chuyện của chú Trương.
Vương Thanh Hòa xong cũng tiếng nào.
“Anh cũng chịu suy nghĩ cho kỹ, em sợ c.h.ế.t như thế, nếu thật sự vấn đề gì thì em khám chứ?” Bạch Tú Tú bất đắc dĩ hỏi .
Cũng Vương Thanh Hòa suy nghĩ kiểu gì nữa! Anh cho rằng cô là loại bệnh cũng sẽ cố nhịn, đó nhường tiền cho chồng con tiêu xài ?
Mơ !
Lời cô cũng Vương Thanh Hòa bình tĩnh hơn nhiều.
Cũng đúng thôi, tính cách của Tú Tú cũng giống sẽ hi sinh chính vì khác.
“Vậy là , em giấu đó. Nếu cơ thể cái gì khó chịu thì nhất định cho , còn nữa, ngoài chú ý an .” Vương Thanh Hòa vẫn khống chế nỗi lo lắng, dặn dò cô.
Anh thật sự cơn ác mộng t.r.a t.ấ.n đến mức sắp phát điên .
Bạch Tú Tú cũng tình huống của , chỉ cho rằng đơn giản là sợ cô c.h.ế.t mà thôi.
Tuy rằng cô cảm thấy khá kỳ lạ, nhưng trong lòng vẫn ấm áp.
Người quả nhiên vẫn quan tâm cô!
“Được , đêm hôm , đừng suy nghĩ lung tung nữa, mau ngủ .” Bạch Tú Tú cất tiền .
Vương Thanh Hòa múc nước cho cô.
Hai rửa mặt xong, Bạch Tú Tú quấn chăn chuẩn ngủ.
Ai ngờ mới một lúc, đàn ông quấn lên.
Bạch Tú Tú thở dài, kéo màn .
Cái tên đàn ông đáng ghét !
Tối nay cô thể nghỉ ngơi!
Sáng sớm hôm , Triệu Quế Phân chuẩn dẫn hai đứa con dâu , Bạch Tú Tú và Lưu Tiểu Nga và Trần Phương đang thương ở trong nhà.
Triệu Quế Phân thấy ba trong năm đứa con dâu đều thể việc, còn bắt bà lên núi là giận sôi m.á.u.
Chuyện đáng giận nhất là bà còn chia tiền mà kiếm cho bọn họ nữa.
Bà tìm ai để lý đây hả?
Tranh thủ lúc Triệu Quế Phân lấy đồ, Bạch Tú Tú đến bên cạnh Triệu Thúy Hoa, nhỏ: “Thím là thông minh, chúng là cùng một chiếc thuyền, nếu lập trường kiên định thì sẽ chẳng kết cục gì .”
Cô nhanh, xong lập tức ngay.
Triệu Thúy Hoa xong lập tức rùng .
Đây là uy h**p!
Chị cả đang uy h.i.ế.p cô đây mà!
Đáng sợ nhất chính là cô còn , nếu , chị dâu chắc chắn sẽ kiếm chuyện với cô ngay.
Triệu Thúy Hoa nghĩ đến mấy chuyện mà chị cả trong mấy ngày qua, lập tức sợ hãi!
Những khác đều cảm thấy trong nhà đông , cho nên các chị em đều đang kiếm chuyện, nhưng mà cô thấy rõ, cái mà là cả nhà kiếm chuyện gì chứ? Rõ ràng chỉ một chị cả bắt điểm yếu của cả gia đình đó gây sự thì !
Lúc cả nhà đều bám cả hút m.á.u, bây giờ mới qua mấy ngày?
Đừng là hút m.á.u, chị cả thậm chí còn thèm việc, mà vẫn cứ lấy tiền như thường.
Tuy rằng cô cũng nhận ích lợi, nhưng mà so thì vẫn còn thua chị cả nhiều!
Với nhân sâm còn một phần của cô nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-30.html.]
Triệu Thúy Hoa suy nghĩ quá lâu hạ quyết tâm.
Cô cứ cảm giác cả gia đình chẳng lấy một thể chơi chị cả.
Chờ cả gia đình ngoài , Bạch Tú Tú cũng chuẩn huyên thành.
Điện thoại trong công xã tiện dụng, đến huyện thành sẽ tiện hơn.
Bạch Tú Tú cầm đủ tiền lập tức ngoài.
Đi bộ từ thôn bọn họ đến trong huyện mất hơn một tiếng đồng hồ. Đại đa trong thôn đều là bộ, dù thì xe cũng đến công xã mới xe, hơn nữa còn tốn một hào.
Chẳng ai xe cả!
Trên đường , Bạch Tú Tú gặp Trần Kim Hoa – vợ của đại đội trưởng – từng lên tiếng giúp đỡ cô .
Trần Kim Hoa thấy Bạch Tú Tú, hai mắt lập tức sáng ngời : “Tú Tú, cháu đó?”
Bạch Tú Tú xinh , bình thường ăn mặc gọn gàng, đến mức một trong hai ở thôn nhưng cũng khác gì mấy.
Trần Kim Hoa luôn thích mấy cô gái trẻ tuổi xinh sạch sẽ, hơn nữa sức khỏe của Bạch Tú Tú , nhà ở nơi , cũng đáng thương, cho nên bà nhịn quan tâm nhiều hơn.
Bạch Tú Tú thế cũng chút keo kiệt tặng một nụ đáp: “Chào thím, cháu chuẩn huyện xem xem thể mua ít t.h.u.ố.c về . Hôm lên núi, hôm nay cảm thấy mệt mỏi.”
Vừa đến lời , Trần Kim Hoa lập tức khó chịu: “Mẹ chồng của cháu cái gì thế? Không coi mạng của khác gì đúng ? Nhà cháu cách nơi khá xa, lỡ xảy chuyện gì, thôn chúng ăn thế nào với nhà của cháu đây? Sau cháu đừng lời bà , nếu bà ăn h.i.ế.p cháu thì cứ với thím, thím giúp cháu.”
“Cảm ơn thím, đúng , thím định thế?” Bạch Tú Tú càng tươi hơn, giọng điệu chuyện cũng nhiệt tình hơn nhiều.
“Cháu đừng nữa, chồng nàng dâu nhà họ Ngô đầu thôn đ.á.n.h nữa , thím qua đó xem . Cháu sớm về sớm, đừng bộ đến huyện, xe .” Trần Kim Hoa nhanh ch.óng rời .
Bạch Tú Tú đương nhiên ý định bộ đến huyện, cô chịu nổi khổ!
Đi bộ từ thôn đến công xã mất chừng hai mươi phút, Bạch Tú Tú đến công xã, tới trạm chờ xe.
Đợi mười phút, xe chạy đến.
Lúc đến huyện thì vẫn còn sớm.
Cô đến huyện đương nhiên là vì mua d.ư.ợ.c liệu gì cả, cô gọi điện thoại cho và chị cả, thuận tiện mua đồ ăn!
Đồ ăn trong nhà họ Vương càng ngày càng tệ, bọn họ thích bạc đãi bản , cô !
Đến nơi lập tức giải quyết chuyện quan trọng , Bạch Tú Tú đến bưu điện, gửi thư sẵn , đó mới bắt đầu gọi điện thoại.
Chỗ chị của cô ở cách nơi xa, ở tận ven biển, là ở đảo.
Muốn gọi điện thoại liên lạc cũng vất vả.
Gọi điện thoại qua đó, bên còn tìm .
Bạch Tú Tú ở bên chờ, nửa tiếng , điện thoại mới gọi đến.
“Tú Tú!”
Đầu dây bên của điện thoại vang lên tiếng của một phụ nữ trung niên, còn mang theo tiếng nức nở.
Bạch Tú Tú tiếng bà, mũi lập tức cay cay: “Mẹ…”
“Con gái đáng thương của , dạo gần đây con thế nào? Chồng con ăn h.i.ế.p con ? Trong nhà đủ ăn uống ? Mụ chồng độc ác của con cướp đồ của con nữa ?” Đầu dây bên , Ngụy Thu Sương tiếng con gái, đau lòng c.h.ế.t.
Nếu lúc bà mà chồng của con gái lớn sẽ tài giỏi như thế thì bà nhất quyết sẽ gả con gái cho nhà họ Vương.
Tuy rằng con rể trông khá , nhưng mà mụ già nhà họ Vương kiểu gì cũng thể yên tâm .
Bạch Tú Tú lời hỏi han quan tâm của , ấm ức tủi khi biến thành hồn ma lập tức trào , cô cứ thế mà vài tiếng đồng hồ, nhưng mà tiền điện thoại đắt!