“Con cũng ngoan!” Minh Minh cũng nhanh ch.óng .
Hai đứa nhỏ đều chui trong lòng n.g.ự.c của cô.
Nhìn thấy vợ và hai đứa con, cảm xúc bực bội khó chịu của Vương Thanh Hòa vì tối hôm qua mơ thấy ác mộng lúc đột nhiên biến mất.
Anh khóa kỹ cửa , cũng xuống giường đất hỏi: “Em định cho xem cái gì?”
Bạch Tú Tú xốc khăn lên, lộ thu hoạch của bọn họ khi núi ngày hôm nay.
Thứ khăn che đậy là một đống hoàng kỳ, hoàng kỳ đều là báu vật, cầm bán tuy rằng giá cao lắm, nhưng mà nhiều hoàng kỳ như thế, kiểu gì cũng thể bán mười mấy đồng.
Bên cạnh còn một đống kỷ t.ử.
“Cái … Em núi sâu hả?” Phản ứng đầu tiên của Vương Thanh Hòa chính là cái , nghĩ đến giấc mơ , sắc mặt của lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Anh nhớ rõ quá nhiều nội dung trong mơ, cảm nhận nhiều nhất chính là cảm giác tuyệt vọng khi cứ thấy Tú Tú c.h.ế.t hết đến khác.
Che trời lấp đất!
Anh ước gì thể c.h.ế.t quách , theo với với cô luôn cho .
Chỉ cần nghĩ đến chuyện , Vương Thanh Hòa lập tức cảm thấy sợ hãi, chấp nhận chuyện Tú Tú đến bất cứ nơi nguy hiểm gì.
Anh , khi tức giận thì biểu cảm cũng dữ tợn gì, chỉ là mắt đỏ lên mà thôi.
Bạch Tú Tú thấy dáng vẻ của cũng chút hoảng sợ, nhưng mà vẫn hề sợ hãi hỏi ngược : “Anh quát em?”
Cô mở miệng, Vương Thanh Hòa lập tức ngoan ngoãn: “Anh, . Anh chỉ là lo lắng cho em thôi...”
“Em núi sâu, em và thím ba lén theo thím năm. Cũng vì nhưng mà thím năm may mắn lắm, cho nên bọn em lặng lẽ bọn họ, nẫng tay ít thứ . Anh cứ yên tâm , ai . Với em cũng núi sâu. Em sợ c.h.ế.t như thế, thể núi sâu ? Nếu như thật sự xảy chuyện gì, và hai đứa con đây?”
Bạch Tú Tú nhẹ nhàng giải thích nguồn gốc của hai thứ .
Kiếp khi cô c.h.ế.t, hồn ma theo phía Vương Thanh Hòa, rõ nếu cô c.h.ế.t , sẽ biến thành như thế nào.
Cũng rõ Minh Minh và Nguyệt Nguyệt sẽ trở thành như thế nào!
Cô thể c.h.ế.t ! Ai cũng đừng hòng cô c.h.ế.t!
Vương Thanh Hòa cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là , nhiều đồ như thế… Anh tìm thời gian rảnh cầm bán ?”
Bạch Tú Tú gật đầu : “Em cũng ý , em thu hạt giống hoàng kỳ . , còn một thứ nữa.”
Bạch Tú Tú lấy thứ hấp dẫn nhất .
Nhìn thấy nhân sâm, Vương Thanh Hòa cũng hoảng sợ: “Sao còn thứ nữa? Đây là…”
Nhìn mấy vết thê t.h.ả.m tàn tạ củ nhân sâm, đại khái đây là do vợ của đào.
“Em và thím ba thấy, nhưng mà cả hai bọn em đều cùng một suy nghĩ, giao cho trong nhà. Cho nên mới dứt khoát tranh thủ lúc bọn họ phát hiện , lén lút đào. Tuy rằng nhân sâm đào xong trầy xước một chút, nhưng mà cũng hơn là chẳng lấy cái gì. Anh mau nghĩ cách bán cái , chúng chia bảy phần, thím ba lấy ba phần.”
Bạch Tú Tú dáng vẻ thê t.h.ả.m của nhân sâm, cũng chút hổ!
mà cô chuyên nghiệp! Thời gian hạn, cũng chỉ thể như thế thôi.
“Được , để xử lý.” Lúc Vương Thanh Hòa cũng giật đến mức nên cái gì, ngờ rằng Tú Tú bình thường ở nhà nếu rời khỏi thì sẽ thể gì thể ghê gớm như thế!
Chỉ là núi một chuyến thôi, thể tìm thấy đủ loại thứ .
“ , em trồng thứ .” Bạch Tú Tú chỉ nhân sâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-60-chi-dau-ca-trong-sinh-tra-thu-nu-chinh-menh-cam-ly/chuong-26.html.]
Cô quá cẩn thận, nhưng mà Vương Thanh Hòa rõ.
“Minh Minh, Nguyệt Nguyệt, hai đứa ngoài chơi . Nhớ rõ chuyện trong nhà cho khác đó.” Bạch Tú Tú chuẩn đến chuyện quan trọng, dỗ hai đứa nhỏ khỏi phòng.
Hai đứa nhỏ vẫn còn quá nhỏ, chuyện d.ư.ợ.c liệu, bọn nhỏ còn nhớ thể cho ngoài .
mà nếu để con chuyện gian, chờ thời gian lâu , cũng ai thể đảm bảo bọn nhỏ lỡ miệng .
Việc liên quan đến tính mạng của cô!
Hai đứa nhỏ sân chơi, Bạch Tú Tú tiếp tục với : “Em gieo hạt giống nhân sâm từ hồi trưa , trong đó hiển thị một tháng tương đương với một năm bình thường.”
Nghe lời , Vương Thanh Hòa cũng nhịn hít một thật sâu.
Thứ thật sự quá lợi hại!
Nếu như thế, nhân sâm vài chục năm cũng chỉ cần trồng vài chục tháng thôi ?
Mười năm, mười tháng?
Chuyện … thật sự nên cái gì nữa.
Vương Thanh Hòa vợ, trong lòng tính toán. Sau nhất định cố gắng nhiều hơn, giỏi và thành công đến mức tất cả đều sẽ cảm thấy cho dù lấy báu vật quý giá gì đó đều sẽ hợp tình hợp lý!
Chỉ như thế, mới thể bảo vệ Tú Tú, còn báu vật của cô.
Từ đến nay Vương Thanh Hòa từng phấn đấu gì cả, lúc mục tiêu rõ ràng.
Chỉ cần cơ hội, nhất định bò lên cao.
Bất chấp thủ đoạn cũng bò lên cao!
Bạch Tú Tú Vương Thanh Hòa đang suy nghĩ cái gì, lúc cô đang vô cùng vui vẻ. Có gian , chồng cô sự nghiệp thành công sẽ cần cố gắng quá nhiều nữa.
Ít nhất cần nếm đủ hết các loại đau khổ giống như kiếp nữa.
Cô cho và hai đứa nhỏ sống cuộc sống nhẹ nhàng hơn.
“Người hết ? C.h.ế.t hả? Sao nào? Tới giờ cơm còn cần tao mời đúng ?” Triệu Quế Phân ở bên ngoài đột nhiên hét to.
Không bao lâu sai, đều phòng khách ăn cơm.
Trong phòng khách, đầu Lưu Tiểu Nga quấn băng vải, mặt Trần Phương cũng dán t.h.u.ố.c, tay cũng bó xương.
Bầu khí thể là vô cùng nặng nề.
Triệu Quế Phân cũng rảnh quan tâm mấy thứ , hôm nay bà cực kỳ vui vẻ!
Lúc chia cơm cho , còn thuận tay múc cho Chu Kiều Kiều thêm một muỗng : “Kiều Kiều nhà chúng quá may mắn, hôm nay nếu con thì nhà chúng cũng thu hoạch nhiều thứ như thế! Muỗng cơm là phần thưởng cho con!”
Chu Kiều Kiều đang đắm chìm trong bi thương vì chồng chia cho một xu, thấy chén cơm càng bực bội hơn nữa!
Dựa cái gì chứ!
Chỉ cho một muỗng cơm là đuổi cô ?
Trong lòng nghĩ như thế, Chu Kiều Kiều giơ chân đạp chồng .
Lão ngũ Vương Thanh Kỳ vợ kể chuyện , hiện tại cũng đang đau lòng! Bị vợ thúc giục, lập tức mở miệng : “Mẹ, hôm nay Kiều Kiều giúp nhà kiếm nhiều tiền như thế, xem xem thể chia cho em một ít ? Vợ chị dâu hai và chị dâu tư thương đầy như thế, cũng nên chia một ít tiền cho các chị , để bọn họ bồi bổ cơ thể chút ?”