Thần Thám Thông Linh, Hóng Chuyện Phá Án [Hình Sự Thập Niên 90]

Chương 3: Vụ án tình nhân tranh cãi giết người (3) – Lời khai của nhân chứng…

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện tuy quái dị, nhưng nghĩ đến việc ngày mai còn , Tang Lạc đành ngủ . Sáng sớm hôm , cô tiếng chuông báo thức đ.á.n.h thức. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, cô giường suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định kể chuyện đêm qua ngoài. Loại chuyện , e rằng khác sẽ cho rằng cô vấn đề về tâm thần.

 

Tang Lạc mặc quần áo chỉnh tề khỏi cửa, hướng về phía đơn vị. Đi vài bước, cô ngang qua một sạp ăn sáng. Thấy thời gian còn sớm, cô xuống ăn.

 

Sạp hàng bán tào phớ và quẩy. Tào phớ mặn thơm, quẩy vàng ruộm, giòn xốp, ăn một miếng là cả tỉnh táo hẳn. Tang Lạc ăn sạch bát tào phớ và hai chiếc quẩy, đến một mẩu vụn cũng để .

 

Bữa sáng khiến cô vô cùng mãn nguyện, nhờ đó bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Chẳng mấy chốc đến cơ quan. Khi cô đẩy cửa văn phòng Đội 3, mặt đông đủ, dường như đang đợi cô. Tang Lạc chút kinh ngạc, liếc đồng hồ, bây giờ mới bảy giờ rưỡi, vẫn đến giờ việc là tám giờ, mà ai cũng đến.

 

Mã Thức Đồ thản nhiên liếc cô, gì, dường như đây là trạng thái thường ngày của Đội 3. Tang Lạc chủ động tiến lên hỏi: “Sư phụ, vụ án hôm qua thế nào ?”

 

Mã Thức Đồ nhấp một ngụm : “Hai t.h.i t.h.ể giao cho pháp y, việc khám nghiệm cần thêm thời gian, hôm nay sẽ báo cáo. Nhìn chung tình tiết vụ án khá rõ ràng, chắc sẽ vấn đề gì.”

 

Nói xong, ông chỉ về phía Tạ Linh Nhi: “Tang Lạc, hôm nay cháu cùng Linh Nhi lấy lời khai nhân chứng. Linh Nhi giỏi giao tiếp, cháu thể học hỏi thêm.”

 

Dứt lời, Mã Thức Đồ dẫn Viên Tiểu Hổ rời , rõ ràng họ còn nhiệm vụ khác, còn việc lấy lời khai giao cho hai . Tạ Linh Nhi dẫn Tang Lạc bước phòng thẩm vấn.

 

Khi vụ án g.i.ế.c tối qua xảy , tại hiện trường vài nhân chứng. Những đều là các cụ già, lúc đó đang đ.á.n.h cờ tướng gần đó. Hiện tại, họ mời đến phòng thẩm vấn, Tang Lạc và Tạ Linh Nhi sẽ lượt ghi lời khai.

 

Nhân chứng đầu tiên là cụ Hoàng. Ông hào hứng kể : “Lúc bên đường, lão Lý và lão Tôn đang đ.á.n.h cờ. Lão Lý đúng kiểu ‘kém cờ còn chơi’, thua liền ba ván mà vẫn chịu nhường chỗ cho , tức nổ mắt, nên cũng chẳng thèm xem nữa, sang quanh...”

 

“Khoảng hơn tám giờ tối, cặp tình nhân trẻ đó xuất hiện. Phía nữ đến , là một cô gái thùy mị, tóc dài, gương mặt xinh , khiến nhịn thêm vài . Đừng hiểu lầm, kẻ biến thái, chỉ là cô gái đó thật sự . Hai tay cô nắm , hai chân khép , yên lặng bên lề đường, vẻ đang đợi .”

 

“Khoảng mười phút , gã đàn ông xuất hiện. Gã đeo kính, trông học thức, nhưng vững, lảo đảo. Gã đến mặt cô gái, cô gái định nắm tay thì hất ngay, đó hai bắt đầu cãi . Không gì mà gã đàn ông bắt đầu động tay động chân.”

 

“Gã vung tay tát cô gái một cái thật mạnh, định giật tóc cô . Cô gái vội né , gã vồ hụt nên ngã nhào. Nhân cơ hội đó, cô gái bỏ chạy, nhưng gã nhanh ch.óng đuổi kịp. Gã từ phía đá mạnh khiến cô gái ngã xuống, tiếp tục đá lưng. đành lòng, cũng định ngăn, nhưng tuổi già sức yếu, sợ đ.á.n.h …”

 

Cụ Hoàng giải thích cho bản , Tạ Linh Nhi dịu dàng : “Không , cháu hiểu. Bác tiếp , đó thế nào?”

 

Cụ Hoàng chủ đề: “Tóm gã đàn ông cứ liên tục đá cô gái, miệng còn lảm nhảm gì đó, nhưng chúng xa nên rõ. Có một điểm lạ là cô gái hề kêu la, cứ như câm , các cô thấy lạ ? Người bình thường đ.á.n.h thì kiểu gì cũng hét lên chứ?”

 

“Gã đá chán , lẽ cũng hả giận, định bỏ . Lúc , cô gái đất bất ngờ bật dậy, đ.á.n.h lén từ phía , dùng móng tay cào rách mặt gã. Ôi chao, mặt gã bên trái một vết, bên một vết, m.á.u chảy đầm đìa, trông đáng sợ. Bị cào trúng, gã lập tức nổi điên, vớ lấy con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh, đ.â.m mạnh về phía n.g.ự.c cô gái.”

 

“Động tác của cô gái nhanh, tránh . Gã đàn ông đ.â.m hụt, định đ.â.m tiếp, đúng lúc đó cô gái đoạt lấy con d.a.o, cũng lấy sức mạnh lớn như . Cô cướp d.a.o, nhanh tay đ.â.m thẳng n.g.ự.c trái của gã, đúng vị trí tim, rút . Máu chảy xối xả, dám nữa!”

 

“Gã loạng choạng vài bước gục xuống vũng m.á.u. Lúc đầu còn ôm tim rên rỉ, đó thì im hẳn… c.h.ế.t ! Chúng đều hoảng sợ, may mà lão Tôn mang điện thoại, liền gọi cảnh sát.”

 

“Người phụ nữ đó chạy ngay, đờ tại chỗ vài giây, lẽ cũng dọa. Một lúc mới hồn, bỏ chạy. nghĩ đây là kẻ g.i.ế.c , thể để chạy thoát, nên âm thầm theo.”

 

giữ cách khá xa, thấy cô chạy khu tập thể Lương Thực. Sợ cô trốn mất, canh lầu cho đến khi cảnh sát tới. Trong thời gian đó , nhưng chắc chắn cô xuống.”

 

Cụ Hoàng với Tang Lạc như khoe công. Tang Lạc nhận ông chính là báo án tối qua, liền một nữa bày tỏ lời cảm ơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/than-tham-thong-linh-hong-chuyen-pha-an-hinh-su-thap-nien-90/chuong-3-vu-an-tinh-nhan-tranh-cai-giet-nguoi-3-loi-khai-cua-nhan-chung.html.]

Sau khi cụ Hoàng rời , hai tiếp tục lấy lời khai của các cụ già khác. Nội dung đều tương tự, điều cũng gián tiếp xác nhận lời kể của cụ Hoàng.

 

Ngoài còn một nhân chứng khác là bán hoa quả, tên Lưu Đại Dũng. Khi phòng thẩm vấn, gã luôn cúi đầu, mồ hôi trán chảy ròng ròng, năng lắp bắp, trông như chính gã mới là hung thủ.

 

Tạ Linh Nhi lập tức nhận chỉ là quá sợ hãi vì đầu đến đồn cảnh sát, nên nhẹ nhàng trấn an: “Không , đừng sợ. Chúng bắt , chỉ mời đến lấy lời khai. Anh là nhân chứng quan trọng, lúc đó gần, chắc họ gì. Phiền kể giúp chúng .”

 

Lưu Đại Dũng lúc mới thở phào, cả thả lỏng. Tối qua gã dọa đến khiếp vía, sáng nay gọi đến đồn, sợ đến mức suýt vững. Giờ chỉ cần khai báo, gã mới bình tĩnh , bắt đầu kể:

 

“Thưa cán bộ, chuyện là thế . Tối qua bán hoa quả ven đường, bên mấy ông cụ đ.á.n.h cờ. Thực giờ đó ít qua , nhưng hoa quả bán hết thì thể về, đồ nhà trồng, hỏng là mất trắng.”

 

“Lúc đó trời lạnh, ngoài gió khó chịu nên cứ thỉnh thoảng xem giờ. tám giờ mười phút, một cô gái gần sạp của . còn hỏi cô mua , nhưng cô trả lời.”

 

“Một lúc , gã đàn ông đến, chính là c.h.ế.t tối qua. Gã ngang qua sạp, nồng nặc mùi rượu. thấy sắc mặt gã nên dám hỏi. Gã đến mặt cô gái, mở miệng c.h.ử.i...”

 

Nói đến đây, Lưu Đại Dũng dùng hai tay mô phỏng cuộc đối thoại.

 

Nam: “Tiện nhân, cô thật hổ! Suốt ba năm qua cô luôn lừa dối . Cô tiêu tiền của , còn lãng phí thanh xuân và thời gian của , đồ tiện nhân!”

 

Nữ: “Em cũng cố ý mà, em đều là vì ở bên , em sợ mất . Xin , hãy cho em thêm một cơ hội nữa ...”

 

Nam: “Vô ích thôi, cần nữa, giữa và cô chẳng còn gì để . Bây giờ cô một cái là thấy buồn nôn, cô đúng là một con quái vật! Đồ quái thai! Biến thái!”

 

Phía nữ vẫn thấp giọng van nài.

 

Nam: “Câm miệng, giữa chúng kết thúc ! hủy hôn! May mà còn đăng ký kết hôn với cô. Nhớ cho kỹ, khi hủy hôn, chuyện cho quen , nếu sẽ trở thành trò , cả đời ngẩng đầu lên nổi!”

 

Nữ: “Anh cần em nữa ? Còn những lời hứa thì ? Chẳng lẽ còn yêu em nữa ?”

 

Nam: “Yêu? Bây giờ hận cô thấu xương. Nói thật, nếu pháp luật, g.i.ế.c cô từ lâu !”

 

Ngay đó, phía nam tát cô gái. Những diễn biến tiếp theo giống hệt lời cụ Hoàng kể: phía nữ cào rách mặt đối phương, phía nam lấy d.a.o định g.i.ế.c nhưng phản sát.

 

Tang Lạc thầm gật đầu. Cuộc đối thoại ngắn gọn, phù hợp với các lời khai đó, khi tất cả đều cho rằng hai bao lâu lao đ.á.n.h .

 

Đến cuối, Lưu Đại Dũng lo lắng hỏi: “ sẽ bắt chứ? Dù … con d.a.o họ dùng là của , nhưng thật sự chuyện sẽ thành thế , chỉ để d.a.o ở sạp thôi…”

 

Tạ Linh Nhi khẳng định: “Anh yên tâm, trong vụ án trách nhiệm. Dao là do phía nam tự lấy, cố ý đưa.”

 

Lưu Đại Dũng như tha tội, thở phào nhẹ nhõm rời khỏi phòng.

 

Nhìn theo bóng lưng gã, Tang Lạc rơi suy nghĩ. Nếu những gì Lưu Đại Dũng là thật, thì trong cuộc đối thoại của cặp tình nhân , một từ đặc biệt đáng chú ý.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận