“Là ai?”
Viên Tiểu Hổ lập tức phấn chấn, bắt đầu lục trí nhớ về tất cả những từng tiếp xúc trong vụ án . Nghĩ mãi vẫn ai khả nghi, đành sang Tang Lạc cầu cứu.
Tang Lạc chậm rãi : “Lúc tra cứu ở phòng lưu trữ, chúng liệt kê tất cả thanh niên làng Cao Lương độ tuổi xấp xỉ Thẩm Tuyết Dao, còn nhớ tên họ ?”
“Hồ Gia Thành, Lưu Kiến Quốc, Hà Húc, Văn Thành Cương, Tôn Băng Viễn, Mạnh Giai, Quách Lập Nghiệp.” Tang Lạc trí nhớ cực , một mạch vấp chữ nào.
Viên Tiểu Hổ cô với ánh mắt sùng bái: “Nhiều cái tên như mà en chỉ một nhớ hết, cái đầu đúng là lợi hại! mấy cái tên đều bình thường, gì bất thường ?”
Thấy vẫn hiểu, Tang Lạc đành thẳng: “Tôn Băng Viễn, cái tên đối ứng trực tiếp với tên Thẩm Tuyết Dao.”
“Băng đối với Tuyết, Viễn đối với Dao, ghép thành ‘Băng Tuyết – Dao Viễn’. Nhà họ Thẩm chuyển từ Mạc Thành đến làng Cao Lương, mà Mạc Thành là thành phố cực Bắc, khí hậu lạnh giá. Cách đặt tên là để hoài niệm quê hương.”
Viên Tiểu Hổ kinh ngạc đập đùi: “ ! Chỉ em một nhà mới đặt tên đối xứng như ! Tang Lạc, em đúng là quá giỏi, ngay cả chuyện quê quán cũng nhớ rõ, gì hơn nữa!”
“Thật ban đầu cũng để ý,” Tang Lạc vươn vai. “Dù chúng đều nghĩ A là nữ. Cho đến khi ở quán mì, nhận A là đàn ông, cái tên Tôn Băng Viễn lập tức hiện lên trong đầu. A chính là Tôn Băng Viễn.”
“Anh mới là hung thủ thật sự vụ án. Cha họ Thẩm thể cho sang nhà họ Tôn con nuôi nên mang họ Tôn. Dù khác họ, và Thẩm Tuyết Dao vẫn là chị em ruột cùng huyết thống. Chỉ mới đủ điều kiện gây án.”
“Vậy còn chờ gì nữa? bắt cái tên ‘em rể hờ’ ngay!”
Viên Tiểu Hổ hăng hái đạp ga, lao thẳng về phía cổng làng. đến gần, Tang Lạc đột nhiên lên tiếng:
“Dừng !”
Viên Tiểu Hổ ngơ ngác: “Còn vài trăm mét nữa là làng .”
Tang Lạc xua tay: “Chúng xe cảnh sát, nếu cứ thế sẽ đ.á.n.h động hung thủ. Dừng xe bên lề , đoạn còn bộ. Vào làng thì cứ theo lời .”
Viên Tiểu Hổ lập tức theo. Lúc tin tưởng Tang Lạc, lời cô gần như mệnh lệnh.
Đêm khuya lạnh buốt, hai quấn c.h.ặ.t áo bông, bước nhanh làng. Theo địa chỉ trong tài liệu, Tang Lạc tìm đến cửa nhà họ Tôn nhẹ nhàng gõ cửa. Ở nông thôn tivi, dân thường ngủ sớm, cả nhà họ Tôn đang ngủ say đ.á.n.h thức.
“Làm gì đấy?” Một bà thím khoác áo bông mở cửa, vẻ mặt khó chịu.
“Có tin mừng đặc biệt!” Tang Lạc lập tức tươi . “Chúng cháu là của đài truyền hình. Khán giả soạn tin nhắn ‘666’ gửi về chương trình sẽ rút thăm trúng thưởng. Con trai bác, Tôn Băng Viễn, trúng giải nhất, 100 tệ tiền mặt!”
Bà thím bán tín bán nghi, gọi chồng bàn bạc. Tang Lạc hiểu ý, liền lấy một tờ 1 tệ: “Đây là phí cảm ơn dành cho hai bác. Chỉ cần gọi , chúng cháu sẽ trao tận tay 100 tệ.”
“Ôi chao, tận một đồng cơ !”
Vừa thấy tiền, bà thím lập tức đổi thái độ, tươi như hoa. Một tệ thời đó hề nhỏ, còn 100 tệ càng là món tiền lớn. Bà nhận tiền kéo Tang Lạc :
“Đi thôi, bác dẫn cháu tìm nó!”
“Anh ở nhà ?” Tang Lạc hỏi.
“Không.” Bà thím lắc đầu. “Thằng bé thật con đẻ của bác. Nó là con nhà họ Thẩm trong làng. Năm đó sinh đôi một trai một gái, gặp lúc kế hoạch hóa gia đình, nên chuyển hộ khẩu thằng bé sang nhà bác.”
“Như chẳng chiếm suất sinh con của hai bác ?” Tang Lạc hỏi tiếp.
Bà thím : “Cháu hiểu . Hai già vốn sinh con, ông nhà bác vấn đề sức khỏe nên chỉ thể nhận con nuôi. Nhà họ Thẩm dư một đứa, thế là cho luôn!”
“Trên danh nghĩa là con trai bác, coi như nối dõi, nhưng thực tế vẫn do nhà họ Thẩm nuôi. Bác chẳng tốn xu nào, lễ tết nó còn qua thăm một chút. Chuyện thế còn gì!”
“Vậy Tôn Băng Viễn đang ở nhà họ Thẩm?” Tang Lạc hỏi.
“Cái bác cũng chắc. Nó thuê thành phố suốt, Tết mới về. Thôi bác dẫn cháu sang nhà họ Thẩm hỏi, gần lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/than-tham-thong-linh-hong-chuyen-pha-an-hinh-su-thap-nien-90/chuong-18-vu-an-tinh-nhan-tranh-cai-giet-nguoi-18-anh-da-bi-bat.html.]
Tang Lạc giả vờ : “ lúc đăng ký trúng thưởng, ghi là sinh viên đại học, nhầm ?”
Bà thím bật : “Nó mà học đại học ? Cả làng ai cũng nó lười học. Một tuần trốn học sáu ngày, ngày còn thì ngủ. Tốt nghiệp cấp ba là bố đuổi lên thành phố thuê !”
Tang Lạc cũng theo. Bà thím tiếp tục: “ chị gái nó thì giỏi thật, thi đỗ đại học. Tiếc là cuối cùng bỏ học, ở quê ruộng.”
“Vì bỏ?” Tang Lạc hỏi.
“Con gái học nhiều gì, cuối cùng cũng lấy chồng thôi.”
Tang Lạc giả vờ gật đầu, liếc sang Viên Tiểu Hổ. Cả hai đều hiểu, suy đoán của Tang Lạc chính xác.
Nói chuyện một lúc, họ đến cửa nhà họ Thẩm. Tang Lạc dặn bà thím đừng chuyện trúng thưởng, tạo bất ngờ. Bà gật đầu.
Sau đó bà thím tiến lên gõ cửa rầm rầm: “Anh Thẩm, chị Thẩm, mở cửa nhanh! Ông nhà lên cơn !”
Bên trong lập tức bật đèn. Một phụ nữ trung niên vội vã chạy . Tang Lạc nhận đó là Ngô Mộng Hoa.
“Lại lên cơn ? Gọi thầy t.h.u.ố.c ?” bà hỏi.
“Không ăn thua! Phải đưa lên bệnh viện huyện ngay! khiêng nổi, gọi Thẩm giúp, cả Băng Viễn nữa!”
Ngô Mộng Hoa do dự một chút. Bà thím tiếp tục kêu , thúc giục ngừng. Cuối cùng bà đành mở cửa.
Ngay khoảnh khắc cửa hé , Tang Lạc hiệu. Viên Tiểu Hổ lập tức xông nhà lục soát.
Ngô Mộng Hoa nhận chuyện, định đóng cửa nhưng Tang Lạc đẩy mạnh. Bà ngã xuống đất. Bà thím hoảng hốt kéo Tang Lạc:
“Cô gì ? Cô của đài truyền hình ?”
Tang Lạc trả lời, cởi áo bông, lộ cảnh phục: “Cảnh sát!”
Bà thím sợ hãi bỏ chạy. Ngô Mộng Hoa liều mạng ngăn cản, nhưng Tang Lạc nhanh ch.óng khóa còng bà cửa tiến trong.
Trong nhà, một đàn ông trung niên còng tay, xổm đất, chính là Thẩm Lập Nghiệp. Một thanh niên khác Viên Tiểu Hổ khống chế c.h.ặ.t, chuẩn tra còng.
Người thanh niên cúi đầu, mặt đỏ bừng. Tang Lạc bước tới kỹ.
Gương mặt đó giống Thẩm Tuyết Dao như đúc.
Viên Tiểu Hổ khóa tay gã , vỗ vai: “Chính là ! Lúc đầu còn tưởng Thẩm Tuyết Dao cạo đầu!”
“Tôn Băng Viễn!”
Tang Lạc quát lớn. Gã lập tức ngẩng đầu.
“Anh bắt!”
Tôn Băng Viễn phục: “Dựa mà bắt ?”
Tang Lạc vòng , vén áo lên, lộ vết bầm lớn, dấu vết từ cú đá của Đỗ Lăng Phong.
“Anh tình nghi sát hại Đỗ Lăng Phong và Thẩm Tuyết Dao. Bây giờ chúng chính thức bắt giữ . Có gì về Cục .”
Tang Lạc hiệu. Viên Tiểu Hổ áp giải xe. Người trong làng kéo đến xem đông nghịt.
Sau khi đưa cả Tôn Băng Viễn và vợ chồng nhà họ Thẩm lên xe, Viên Tiểu Hổ huýt sáo, nổ máy, lái xe trở về thành phố.