Chỉ vài câu của một xa lạ mà nghi ngờ , điều đó là thể.
Huống chi dặn chuyện với ngoài, mà mặt rõ lai lịch.
thèm để ý đến ông nữa, mặt trong xuống.
Đêm đó ngủ yên, mơ đủ thứ lung tung.
Trong mơ nhiều quen gọi tên , cầu xin cứu họ.
Giấc mơ cuối cùng là con côn trùng chấm đỏ , nó đột nhiên phóng to gấp mấy trăm , há cái miệng đầy m.á.u lao về phía .
giật tỉnh dậy, nửa cái gối ướt đẫm mồ hôi, đồng hồ, sáu giờ rưỡi sáng.
“Gặp ác mộng ?”
Ông lão đối diện , còn .
Không là ông cả đêm ngủ dậy quá sớm, đến giờ vẫn giữ nguyên tư thế đối diện với .
Nghĩ đến việc ông thể cả đêm, da đầu tê dại.
lau mồ hôi trán, may mà chỉ còn nửa tiếng nữa là đến nơi, thể thoát khỏi . Không ngờ ông lão đó xuống cùng ga với .
tăng nhanh bước chân, thẳng khỏi nhà ga.
Tiểu Ngư chờ ở cửa , thấy từ xa, cô vẫy tay:
“Trường Thư, nhớ c.h.ế.t ! Sao sắc mặt tệ thế, tàu nghỉ ngơi ?”
“Tiểu Ngư, tớ cũng nhớ !”
Chúng trò chuyện vài câu, chẳng mấy chốc một chiếc xe chạy tới.
để ý rằng, ông lão cách đó xa, lặng lẽ về phía chúng .
6
Xe chạy hơn một tiếng, cuối cùng cũng đến nhà Tiểu Ngư.
điều kiện gia đình cô khá , nhưng cho đến khi tận mắt thấy ngôi nhà, mới hiểu cô giàu hơn tưởng nhiều.
Nhà cô là một căn biệt thự cao năm tầng, trong nhà giúp việc đông đúc.
Cha Tiểu Ngư đối xử với , lúc nào cũng tươi niềm nở.
Nhìn mâm cơm đầy những món sơn hào hải vị mà gọi tên, sững sờ.
“Trường Thư , ăn nhiều nhé, cảm ơn con cứu mạng Tiểu Ngư nhà chúng !”
“Dạ thưa chú thím, đừng khách sáo như , con với Tiểu Ngư là bạn mà.”
và Tiểu Ngư , cô gắp cho một cái đùi gà to.
“Mau ăn , ăn xong tớ dẫn hẻm núi chơi.”
Hẻm núi đó cách nhà Tiểu Ngư nửa tiếng lái xe.
Trên đường , phát hiện hai bên là những căn biệt thự lớn giống như nhà Tiểu Ngư.
Xem dân nơi đây giàu lên nhờ khu du lịch .
Phong cảnh trong hẻm núi đến mê , đặc biệt là ở giữa còn một hồ nước xanh biếc. ngay khi định tiến gần, vốc một ít nước hồ rửa mặt, thì tai trái của thấy âm thanh! Hơn nữa, đó còn là nhiều giọng phụ nữ!
“Rời khỏi đây mau! Những địa phương đều là ác ma g.i.ế.c !”
“Cô bé chạy , đừng giống như bọn , lợi dụng xong ném xác xuống đáy hồ!”
“Giúp chúng , xin hãy giúp chúng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-trai-thong-linh/chuong-5.html.]
Động tác vốc nước của cứng đờ giữa trung.
Giữa mùa hè nóng bức, cảm thấy quanh một luồng khí lạnh bao trùm.
Những âm thanh từ tai trái khiến đầu đau nhói dữ dội.
Tiểu Ngư nhận gì đó , vội chạy tới đỡ .
“Trường Thư, thế?”
“Không … chắc là trời nóng quá, tớ … say nắng.”
cho Tiểu Ngư những gì .
Một là vì lời dặn của , hai là vì thể xác định những giọng đó rốt cuộc là oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m là mị ma đang mê hoặc .
Tiểu Ngư cũng nghi ngờ gì, còn dùng quạt trong tay quạt cho .
“ là nóng thật, là chúng về nhé?”
gật đầu, đành về nhà Tiểu Ngư tính tiếp.
Xe dừng cổng nhà cô , thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chính là ông lão chuyến tàu! Sao ông ở đây?!
Ông lão thấy , liền nở một nụ quỷ dị, ghé sát tai cha Tiểu Ngư mấy câu.
Không , nơi thể ở thêm nữa!
tìm một lý do, hôm nay nhất định rời khỏi đây.
với Tiểu Ngư rằng trong nhà việc gấp, tối nay lập tức về.
Tiểu Ngư tuy tỏ vui, nhưng vẫn đồng ý bữa tối sẽ đưa ga.
Buổi tối ăn cơm, chỉ và Tiểu Ngư với .
giả vờ hỏi vu vơ: “Cha , họ ăn cơm ?”
“À, khách tới, hình như họ cùng sang nhà trưởng thôn ăn .”
“Khách? Là ông lão chúng thấy ban ngày ?”
“ , họ thần thần bí bí lắm. Mỗi ông lão đó đến là cha tớ bảo tớ tránh , cũng chẳng họ gì.”
Xem Tiểu Ngư hề chuyện, nhưng phát hiện tay đang gắp thức ăn của ngày càng lời, mắt cũng bắt đầu xuất hiện bóng chồng bóng.
Trong thức ăn… bỏ t.h.u.ố.c !
dám tin Tiểu Ngư, chút phản ứng gì.
“Tiểu Ngư, …”
“Trường Thư, đừng trách tớ. Ông nội Thịnh bí mật ở đây , bọn tớ thể để rời .”
Trên gương mặt Tiểu Ngư còn nụ hoạt bát như , đó là vẻ âm trầm lạnh lẽo.
cố gắng gượng dậy, nhưng tất cả… quá muộn.
7
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Khi tỉnh nữa, phát hiện trói trong một căn phòng lấy một cái cửa sổ nào, trông giống như tầng hầm.
Tầm dần rõ hơn, thấy mặt là cha của Tiểu Ngư và ông lão gặp chuyến tàu.
Cha Tiểu Ngư còn vẻ mặt tươi nữa, ánh mắt trở nên hung ác, lạnh lẽo.
“Cô tỉnh . Vốn dĩ cô là ân nhân cứu mạng của Tiểu Ngư, chúng định . bây giờ… chỉ thể giữ cô đây thôi.”