Tai Trái Thông Linh

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Vân Khanh thường xuyên nhẹ nhàng vuốt ve cái tai trái dị dạng của , lẩm bẩm :

 

“Con , con chịu khổ .”

 

Lúc đó còn chút cảm động, cho rằng bà thương vì những đau khổ do cái tai dị dạng mang . dần dần, mới nhận ánh mắt đẫm lệ của bà thực hề dừng ở tai trái của . Giống như là đang xuyên qua tai mà suy nghĩ điều gì đó.

 

Thế nhưng, sự yêu thương bà dành cho trong sinh hoạt hằng ngày là thật, và từ tận đáy lòng cũng coi bà là ruột của .

 

Cho đến một buổi trưa nọ, hái ít hoa dại ngoài đồng, định mang về tặng bà.

 

hào hứng đẩy cửa phòng , lúc Thẩm Vân Khanh đang chợp mắt giường.

 

“Mẹ—”

 

Nghe thấy giọng , bà lập tức bật dậy.

 

bỗng thấy trong chăn một con côn trùng màu đen nhanh ch.óng chui tay áo của bà.

 

“Mẹ, đó là…?”

 

Từ nhỏ sợ côn trùng, thấy con đó mà da đầu tê dại.

 

“Trường Thư, con côn trùng là bảo bối của . Con thể đừng với khác ? Coi như… coi như là bí mật giữa hai con .”

 

ngờ sở thích nuôi côn trùng.

 

Con côn trùng trông kỳ lạ, to chừng nửa bàn tay, từng thấy con nào lớn như .

 

Thân nó đen bóng, đó một chấm đỏ nổi bật vô cùng.

 

Ánh mắt đầy mong đợi.

 

Dù trong lòng sợ hãi, nhưng vì tin tưởng bà, vẫn quyết định giúp bà giữ bí mật .

 

rốt cuộc con côn trùng đó là thứ gì?

 

Vì tò mò, cũng từng lén hỏi vài , nhưng bà đều tránh né trả lời, chỉ đợi lớn lên sẽ .

 

Mẹ giấu con côn trùng đó kỹ, những năm còn thấy nó nữa.

 

Thậm chí còn nghi ngờ nó c.h.ế.t , dù thì một con côn trùng thể sống bao lâu chứ?

 

Dưới sự che chở của và cha, dần trở nên cởi mở và tự tin hơn, tính cách cũng ngày càng kiên cường.

 

để tóc dài, cái tai dị dạng cũng còn dễ khác phát hiện.

 

Lên trung học phổ thông, còn kết bạn với một bạn tên là Tiểu Ngư. 

 

Có một vô tình rơi xuống hồ trong trường, nhảy xuống cứu cô .

 

chuyện tai , nhưng cũng chẳng hề để tâm.

 

Cứ như , cuối cùng cũng trưởng thành.

 

Mùa hè năm đó, nhận giấy báo trúng tuyển đại học.

 

bắt đầu thu dọn đồ đạc, định vứt bỏ một thứ cũ nát.

 

Đồng tiền ở góc ngăn kéo chợt gợi ký ức trong .

 

đột nhiên nhớ tới lời dặn dò của thầy bói Lưu mù lúc c.h.ế.t, nghĩ bụng cứ thử theo lời ông xem cũng chẳng mất gì.

 

Đồng tiền treo cây hòe đung đưa theo gió, bất kỳ điều gì khác thường.

 

Những ngày đó, cuộc sống vẫn y như cũ.

 

còn tự bản , hóa thật sự tin lời của thầy bói mù năm xưa.

 

4

 

Cha tổ chức tiệc mừng nhập học cho ngay tại làng.

 

Ông tất bật chuẩn tới hai mươi mâm cỗ, ở trong làng xem như là một chuyện lớn.

 

Ông nội trách cha phung phí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tai-trai-thong-linh/chuong-3.html.]

 

“Một đứa con gái thi đỗ đại học thì gì ghê gớm , với việc còn .”

 

“Trường Thư tiền đồ, là sinh viên đại học đầu tiên của làng ! Tiệc mừng nhất định , còn lớn, cho mấy mở mang tầm mắt!”

 

Mẹ cũng phụ họa theo: “Cha , đây là chuyện vui lớn, đừng lo nữa!”

 

Ông nội thấy cũng thì bĩu môi, tiện thêm gì nữa.

 

Tiệc mừng định mười lăm ngày khi nhập học. 

 

Hôm đó gần như cả làng đều đến.

 

Những ngoài mặt thì chúc mừng, khen cha phúc, còn thấy dáng vẻ từng nhạo nhà .

 

Rất nhiều đến mời rượu, cha và ông nội đều uống ít, nhưng ngờ ngay trong đêm đó, ông nội qua đời.

 

Mẹ là ông nội tuổi cao, uống nhiều rượu, bệnh phát tác đột ngột mà .

 

Sau đó, và cha ở linh đường canh linh cữu.

 

Đêm hè mà vẫn cảm thấy lạnh, bất giác rùng .

 

“Sợ ?”

 

Cha vỗ vỗ vai , lắc đầu.

 

Thế nhưng đột nhiên, tai trái của thấy tiếng gọi tên !

 

“Trường Thư… Trường Thư…”

 

Lúc trong linh đường chỉ và cha

 

Cha đang cúi đầu, mím c.h.ặ.t môi, lặng lẽ đốt giấy tiền.

 

Người chuyện là ai?

 

đột ngột ngẩng đầu lên, giọng phát từ ông nội đang trong quan tài!

 

Mà ông vẫn yên bên trong, hề nhúc nhích.

 

Giọng ông nội vẫn tiếp tục vang lên: “Trường Thư, ông là Thẩm Vân Khanh hại c.h.ế.t, con cẩn thận với cô !”

 

Rốt cuộc chuyện là thế nào? Chẳng lẽ ảo thính?

 

sợ đến tái mặt, định với cha thì ngoài cửa, bỗng gọi một tiếng.

 

“Trường Thư, con đây nghỉ một chút, uống chút nước .”

 

bước nhanh ngoài, nhận lấy cái cốc đưa, định uống ngụm nước cho đỡ sợ.

 

Nước còn kịp nuốt xuống, hạ thấp giọng, ghé sát tai thì thầm:

 

“Trường Thư, đêm nay dù tai trái con thấy bất cứ âm thanh gì cũng đừng đáp , cũng đừng cho cha con .”

 

Hóa ảo thính! 

 

Mẹ cũng thấy!

 

cha phản ứng gì?

 

Mẹ bảo linh đường , đợi trời sáng hãy đến tìm bà.

 

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của , gật đầu.

 

Quay linh đường, giọng của ông nội quả nhiên biến mất.

 

Rốt cuộc lời ông nội ý gì? 

 

Mẹ thể hại ông chứ?

 

Trời sáng, liền chạy tìm , bà nhất định chuyện gì đó.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

 Mẹ thấy đến, chậm rãi rót cho một chén , hiệu xuống, như thể hỏi gì, bà tự bắt đầu .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận