Giờ Hợi một khắc là lúc cung Trữ Tú cấp nước hai. Tối nay Thôi Phượng Lâm tranh luận kinh phật với Lý Anh về trễ nên lúc nàng đang tắm. Thư Quân nhàm chán dựa gối lật xem quyển Thế thuyết tân ngữ mà Bùi Việt đưa cho .
Trên trang sách dày đặc những dòng giải thích. Ngón tay Thư Quân nhẹ nhàng xoa lên chữ của . Chữ của Bùi Việt cũng giống con , lạnh lùng nhưng đầy ý nghĩa.
Đêm tháng ba gió lạnh thổi từng cơn mang theo cả mùi hoa bay phòng. Có cung nhân xách thùng nước . Cửa hé một cái khe nhỏ. Chốc lát , tiểu cung nữ hầu hạ Thư Quân lặng lẽ bước tới bên cạnh nàng ghé tai nhỏ:
"Cô nương, Thất gia đang chờ ở cửa sổ hậu viện."
Thư Quân hoảng hốt ngờ chạy tới hậu cung. Bình thường Thất gia việc khá chín chắn mà bây giờ chuyện lén lút tới gặp nàng. Chẳng lẽ chuyện gì quan trọng?
Thư Quân chút do dự giày , trùm thêm một chiếc áo bên ngoài. Tiểu cung nữ cũng nhanh nhẹn mặc đồ cho nàng, đó nhân lúc Thôi Phượng Lâm ở đây mà lén lút khỏi phòng, dọc theo dãy hành lang bên trái tới hậu viên, qua đình viện và ngoài bằng cửa hông tới hậu hoa viên cung Trữ Tú.
Tiểu cung nữ dừng canh giữ ở chỗ cửa hông đó uốn gối với nàng:
"Cô nương cứ , nô tỳ canh giúp đây ."
Thư Quân hoảng loạn vì sợ ai đó phát hiện . Bây giờ cung nữ trông coi nên nàng cũng thả lỏng hơn một chút. Hậu hoa viên trồng đầy đào mận lê mai gì cũng . Cây mai khô quắt, lê và mận thì đang nở rộ. Xa xa ánh nến thấp thoáng mờ ảo trắng trẻo như những chùm hoa trắng mọc thành chùm cành, xen kẽ với mấy bông hoa đào thướt tha.
Nàng xuyên qua một dãy mai khô tới chỗ tường rào, đó men theo dọc tường rào từ Tây qua Đông mới tìm cánh cửa sổ mà tiểu cung nữ . Thấp thoáng thấy chút ánh sáng le lói bên trong. Thư Quân sang thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang bên cạnh cửa sổ.
Thư Quân kiềm chế mà rộ lên thành mảnh trăng khuyết, đó nàng lẩm bẩm gọi:
"Thất gia."
Để tránh khác nên giọng nàng nhẹ nhàng trong veo, còn chút mềm mại ngọt ngào nữa.
Giọng của Thư Quân cứ mà trượt thẳng lòng Bùi Việt.
Hán cũng ngờ rằng sẽ một ngày lén lút tới hậu cung gặp .
Nghe cũng thấy thú vị mới mẻ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng lớn chừng bàn tay lưới cửa sổ che mất một phần, để lộ đôi mắt to tròn trông càng long lanh hơn, trong veo như viên ngọc quý .
"Phu t.ử đ.á.n.h nàng ?" Bùi Việt cất tiếng hỏi điều lo lắng.
Thư Quân khẽ một tiếng giơ bàn tay lên cho xem: "Chẳng ngài giúp ?"
"Vậy thì ." Bùi Việt gần hơn một chút, thậm chí còn cố gắng khom lưng xuống thẳng nàng.
Nhận hành động của , gò má Thư Quân khỏi đỏ bừng lên.
Bùi Việt cực kỳ cao lớn nhưng là kiểu đô con khiến sợ hãi mà là kiểu cao ráo dáng cân đối. Mỗi thẳng , nàng đều ngước đầu lên, mệt.
"Sao ngài đến trễ quá ? Hậu cung của bây giờ còn như tiền triều nữa . Lát nữa ngài ngoài ?" Tiểu cô nương lập tức lo lắng hỏi ngay, mỗi ánh mắt đều để lộ vẻ ngây thơ đơn thuần của nàng.
Nàng như thật sự giống báu vật trải sự đời.
Đế vương trẻ tuổi cụp đôi mắt sáng ngời sắc bén xuống nghiêm túc nàng đáp:
"Nhớ nàng nên tới."
Tim Thư Quân đập như trống, đầu óc cuồng suýt nữa thở nổi. Lời chẳng ẩn ý gì cả vì ý của nó quá rõ ràng . Thư Quân vốn đang tìm cơ hội rõ nên lập tức nắm lấy cơ hội hỏi luôn:
"Vậy ngài bằng lòng ? Chỉ cần ngài gật đầu, ngày mai sẽ khỏi cung rõ với cha tới nhà ngài bàn chuyện hôn sự." Mỗi tuần học đường sẽ cho nghỉ hai ngày. Sáng mai nàng học một buổi còn buổi chiều thì thể xuất cung.
Nếu chọn ở rể thì nên cho bên nữ chủ động đến bên nam thì hơn, trái cũng .
Đôi mắt nàng đầy sức sống và hoạt bát.
Tiểu cô nương mặt vẫn hổ nhưng đây là đầu tiên nàng đủ can đảm lời .
Bùi Việt tủm tỉm nàng, giọng bình tĩnh đáng tin: "Ngốc quá, tất nhiên là bằng lòng ." Bọn họ cần bàn chuyện nữa, chỉ cần đóng dấu một thánh chỉ là thôi.
Thư Quân cực kỳ vui vẻ, cái khăn thêu trong tay cũng nàng vò thành một cục. Nàng hưng phấn đến nỗi năng lắp bắp, vẻ như là vì thuyết phục nên ấp úng bổ sung: "Năm nay xu hướng cưới xin đơn giản đang thịnh hành... Chúng cũng thể tiết kiệm một khoản tiền lớn."
Bùi Việt mà chẳng hiểu gì. Thiên t.ử vốn cần sính lễ nhưng nếu nàng thì cũng thể nể mặt nàng.
"Không cần lược bớt ."
Nụ của Thư Quân chợt cứng ngắc như đột nhiên kẹt . Nàng ngẩn : "Không cần ư? Thất , thú thê tốn nhiều tiền lắm đấy."
Bùi Việt nàng, chỉ cảm thấy tiểu cô nương quá đáng yêu. Hắn tưởng Thư Quân lo lắng đón nổi thê t.ử về nên chắc như đinh đóng cột: "Ta thiếu tiền."
Không thiếu tiền đón thê về thì cũng sẽ chẳng việc gì ở rể.
Thư Quân thoáng tần ngần.
Thật thì phong thái của , nàng đoán , điều vẫn ôm chút ảo tưởng xa vời mà thôi.
Đôi mắt Thư Quân run lên, cứ mà dựa bên cửa sổ.
Ban đầu khi hỏi rõ gia thế Bùi Việt và hiểu là trong nhà chỉ , nàng sinh ý định ở rể.
cũng chính Bùi Việt là nàng lung lay kiên định với ý định nữa.
Chỉ cần phu quân đáng tin thì ở rể xuất giá cũng chẳng khác gì . Chỉ là như phụ mẫu nàng còn ai chăm sóc .
Trong lòng Thư Quân bối rối.
"Ta... Ta ." Nàng cụp mắt dè dặt giấu chút thất vọng xuống hàng mi.
Bùi Việt tưởng nàng hổ nhưng cũng nhạy bén phát hiện gì đó đúng. Có điều lúc cẩn thận nhớ đoạn đối thoại giữa hai thì đúng là sai chỗ nào.
Suy nghĩ trong đầu hai giống . Lúc tiếng tiểu cung nữ ho khan phát từ rừng đào.
Thư Quân tới nên vội vàng ngước lên để lộ nụ thẹn thùng:
"Ta về đây..." Ngày mai nàng sẽ xuất cung bàn bạc với phụ mẫu mới quyết định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-18.html.]
Bùi Việt còn thêm gì đó nhưng tiểu cô nương nhanh ch.óng khuất đám hoa lá .
*
Sau khi rời khỏi cung Trữ Tú, Bùi Việt tới cung Từ Ninh.
Thái Thượng Hoàng mời qua thì chắc chắn lúc vẫn đang chờ.
Lúc bước lên con đường phía cung Từ Ninh thì một bóng dáng lén lút vòng từ chỗ cua:
"Biểu ..."
Ban đêm Tạ Vân mượn cớ đến thăm Thái Hoàng Thái hậu ở cung Từ Ninh chờ đợi hồi lâu nhưng đợi Bùi Việt tới, ngờ ngoài một vòng hứng chút gió lạnh thì chạm mặt thật.
Nàng suýt nữa mừng đến ch** n**c mắt nhưng vẫn cố gắng đè nén tâm trạng kích động xuống dịu dàng thi lễ. Vì để bản vẻ đoan trang hiền huệ mà nàng cố ý trong phòng luyện tư thế lâu, bây giờ thực hành chính thức cũng thể phát huy bảy tám mươi phần trăm.
Bùi Việt chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng, trong lòng đang tự hỏi tại thái độ của Thư Quân đổi nên để ý đến nàng . Tạ Vân thấy Bùi Việt lơ đãng chú ý đến nên uất ức kêu lên: "Biểu , ngài chuyện ?"
Nàng ỷ việc mẫu là duy nhất còn đời của Thái Thượng Hoàng nên ngày thường dùng phận để tiếp cận .
Trên thực tế thì Bùi Việt và nàng . Có điều vẫn nể mặt hồi bé Đại Trưởng Công chúa từng chăm sóc một thời gian mà cho nàng chút thể diện.
"Sao ngươi ở đây?"
Tạ Vân chỉ chờ những lời thôi. Nàng bắt đầu uất ức liên tục giải thích nguyên nhân xuất hiện ở đây, đó đúng lúc lấy quyển sách giấu trong ống tay áo : "Không biểu thể giảng giải cho ?"
Mượn ánh sáng từ l.ồ.ng đèn, Bùi Việt nhận đó là một quyển Thế thuyết tân ngữ. Cũng Tạ Vân hỏi thăm tin thích quyển sách từ chỗ nào. Bùi Việt nhức đầu nhấn nhấn ấn đường: "Trẫm rảnh, ngươi nhờ phu t.ử giảng giải thì hơn đấy."
Tạ Vân cũng lấy lạ. Nếu Bùi Việt chịu đồng ý dạy nàng học thì nàng sẽ đến nỗi băng qua nửa cái Hoàng cung chạy tới cung Từ Ninh chặn đường trong đêm như .
Mục đích của nàng là tỏ hiếu học, chung sở thích với .
Bùi Việt Tạ Vân "hiếu học" một cái chợt nhớ tới Thư Quân vắt hết óc để lười biếng. Môi chợt nhếch lên một cái thật khẽ khó thấy.
Điều càng khiến Tạ Vân xác nhận phán đoán của là đúng.
Nàng cũng chừng mực nên đạt mục đích là vội vàng né sang một bên nhường đường cho Bùi Việt, còn thì vui sướng trở về cung Trữ Tú.
Giờ Hợi canh ba, Bùi Việt hậu điện ấm áp của cung Từ Ninh. Trong điện sáng sủa, đàn hương lượn lờ bốc lên, Thái Hoàng Thái hậu tóc hoa râm đang dựa gối nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bùi Việt Thái Hoàng Thái hậu cũng đang chờ . Hắn vội vàng tiến lên hành lễ với lão nhân gia, đó nâng bà dậy, hổ : "Trễ còn ngủ?"
Mẫu Bùi Việt mất sớm nên thuở bé Thái Hoàng Thái hậu nuôi ở cung Từ Ninh. Tình cảm giữa hai .
Thái Hoàng Thái hậu tỏ vẻ đừng để ý: "Ai gia và phụ con rảnh rỗi chuyện thôi, con đừng để trong lòng. Hoàng đế, hôm nay ai gia là đưa ý kiến gọi con đến đây. Ai gia lời với con."
Bùi Việt vội vàng đáp , tự kê thêm cho lão nhân gia một cái gối mềm để bà dựa thoải mái hơn, đó lui xuống đối diện Thái Thượng Hoàng. Thái Thượng Hoàng mặc một bộ đồ tơ tằm tối màu, nhàn nhã thoải mái dựa ghế đốt hương cho Thái Hoàng Thái hậu, xem ý xen .
Thái Hoàng Thái hậu nhấp một ngụm nước thấm giọng luôn chuyện chính.
"Tổ mẫu đến chuyện hôm nay . Dù cách của bề đúng thì con cũng nên lập hậu nạp phi thật."
"Lý Triệt tự cho là công lao nên kiêu ngạo, nắm giữ quyền lực trong tay. Tính cách của tôn nữ Lý Anh của ông cũng giống ông nên con thích."
"Tạ Vân đến từ Tạ thị Giang Nam. Tạ phò mã tài văn đầu, tiếng tăm vang dội, là duy nhất trong triều dám chống Lý Triệt. Con thưởng thức tài khí của Tạ Kiêu nhưng thích Tạ Vân kiêu căng ngạo mạn, cho nên cũng chịu thú nàng về thê."
"Nói tới lui cũng chỉ còn Thôi Phượng Lâm đến từ thế gia trăm năm là phù hợp nhất thôi. Thôi gia chức tước truyền đời, danh môn vọng tộc, nữ nhi cũng tiến lùi, bàn về tính tình thì đây là một thí sinh một hai cho vị trí Hoàng hậu. Có điều ai gia gặp cô nương mấy nhưng vẫn rõ nàng , cho nên dám để con tuỳ tiện lập nàng hậu."
"Chẳng Hoàng đế mãi thú thê là vì phục đám bề ràng buộc con quá nhiều, sợ rằng ngoại thích sẽ can thiệp chính trị ?” Lão nhân gia bật : "Ai gia tìm kế cho con."
Mặc dù tinh thần lắm nhưng Thái Hoàng Thái hậu vẫn năng dứt khoát: "Lập hậu thì cũng , dựa theo quy củ Lễ bộ thì đại thần ngũ phẩm trở lên sẽ đưa nữ nhi từ mười lăm trở lên cung tuyển chọn. Con chọn mấy hợp mắt nạp hậu cung ."
Bùi Việt híp mắt .
Đôi mắt đến tuổi xế chiều của Thái Hoàng Thái hậu vẫn sáng như cũ: " Lý gia, Thôi gia và Tạ gia đều là công thần khai quốc. Con thú thê là , đây. Ai gia hạ chỉ phong Lý Anh, Tạ Vân và Thôi Phượng Lâm Hiền, Đức, Vinh phi, phân biệt ai cao ai thấp. Sau nếu ai trong ba sinh trưởng nam thì sắc phong hậu. Như triều thần sẽ chẳng gì, cũng thể cân bằng mâu thuẫn giữa Lý, Tạ, Thôi gia."
"Hậu cung là của con, con tự quyết định ." Thái Hoàng Thái hậu nghiêng về phía : "Hoàng đế thấy ?"
Bùi Việt nhắm hai mắt im lặng.
Thấy đáp, Thái Hoàng Thái hậu thở dài, giọng cũng chậm : "Tuổi tác tổ mẫu cao . Việt Nhi, con thể để ai gia c.h.ế.t nhắm mắt ."
Nghe , trong lòng Thái Thượng Hoàng thoải mái lắm. Ông nghiêng liếc Bùi Việt trách mắng: "May mà tổ mẫu con xa trông rộng nghĩ cách chu ba bên . Ta thấy con nên đồng ý."
Một chút nóng nảy thoáng qua trong lòng Bùi Việt. Sao cách của tổ mẫu là tuyệt diệu chứ? Chẳng qua cách đó thể giải quyết thứ trừ ý của , tỏ rõ chỉ là một công cụ sinh đẻ mà thôi. Mặc dù đây là trách nhiệm mà Thiên t.ử gánh vác nhưng trong lòng Bùi Việt vẫn cảm thấy vui.
Nhớ tới nữ t.ử duyên dáng đôi mắt trong veo ở cung Trữ Tú , ánh mắt Bùi Việt trở nên sâu thẳm.
"Xin tổ mẫu cho tôn nhi hai ngày suy nghĩ."
Thái Hoàng Thái hậu nuôi lớn Bùi Việt nên hiểu trong xương sự kiêu ngạo bẩm sinh, sẽ tuỳ tiện cúi đầu khom lưng bất kỳ ai nên bà nhiều lời nữa.
Trái Thái Thượng Hoàng đậy kín lư hương liếc với vẻ sâu xa: "Nghe gần đây con để ý đến một nữ t.ử, ngày nào cũng dốc sức để nàng ăn ngon, ngay cả cua của mà cũng dám trộm."
Cũng Thái Thượng Hoàng hỏi thăm, chẳng qua miệng Bùi Việt c.h.ặ.t thít nên ông tra .
Nghe , Thái Hoàng Thái hậu lộ vẻ ngạc nhiên, thậm chí là vui sướng: "Có chuyện ư?" Bùi Việt chậm chạp chịu nạp phi khiến Thái Hoàng Thái hậu nghĩ nhiều thành bệnh. Hắn là Thiên t.ử, hưởng thụ vinh hoa vô hạn nên tất nhiên cũng gánh vác trách nhiệm tương đương. Người cao tránh cô đơn. Nếu Bùi Việt gặp thích thì bà cũng an ủi.
Khuôn mặt tuấn tú của Bùi Việt vẫn hề đổi: " ạ."
Thái Thượng Hoàng thẳng dậy hứng thú hỏi: "Là cô nương nhà nào ? Ngày mai con dẫn nàng đến cung Từ Ninh cho tổ mẫu con gặp ."
Thái Hoàng Thái hậu cũng gật đầu: "Chỉ cần là con thích thì ai gia sẽ sợ khác mích lòng mà ban thưởng cho nàng hậu hĩnh."
Hai đều tò mò đó là một nữ t.ử như nào mà lấy trái tim Hoàng đế.
Bùi Việt cũng từ chối mà chỉ vuốt cằm : "Vâng."